Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013

Lối Rẽ





thôi đành một giấc mơ qua
cây thương cội nhớ chỉ là bóng trăng
ai đem xa vắng chia phần
để mây về ngủ dưới tầng lãng quên
mắt huyền mấy độ trông lên
sầu vây sợi tóc rụng miền dửng dưng
thoắt thôi bỏ cụm lan rừng
gót chân mệt mỏi đã xưng tội tình
tay người trót gởi lênh đênh
thời gian ai hỏi để mình nghiêng che
sợi buồn đục nước bờ mê
chút duyên bận bịu lời thề cũng không
môi xưa nhạt cả nụ hồng
ghé vai cõng nỗi bềnh bồng thuở xưa
một đời nặng nợ gió mưa
thì thôi lời chát câu chua cũng đành
rong chơi trọn bước độc hành
ba mươi năm một khúc quanh với mình

mạc phương đình

Bỗng Nghe Thu Về





sáng vội vã, bàn chân không kịp
nhìn thời gian qua cửa thật nhanh
em về bên ấy trăng vừa muộn
anh bỗng nghe thu nhạt chút tình

từng chiếc lá, theo nhau đùa gió
trời bỗng nghiêng tóc xám lạnh lùng
người đi phía trước về vô định
em có nghe thu hát dửng dưng ?

trưa về chậm, đợi chiều hấp hối
từng hạt thương hạt nhớ tan rồi
cơn mưa rụng trắng màu trang điểm
người vội nghe thu lặng lẽ trôi

ta về tìm em, trong hương thu
em đi khập khiểng với sương mù
bỗng nghe ai hát đau từng nhịp
xưa hẹn rồi quên bước lãng du

mạc phương đình

Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013

Thời Gian...
























em vất vả đẩy mùa thu lùi lại
dấu chân chim trên khoé mắt chợt về
lọ mỹ phẫm vơi theo ngày theo tháng
một chút buồn len lén giữa cơn mê

mạc phương đình

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Lặp lại câu thơ nào ..



câu thơ cũ giật mình thức giấc
em về đâu theo cánh chim bay
ngõ trăng vàng nhuộm từng cung bậc
khoảng nhớ mùa xưa lá rụng đầy

chiều bỗng xanh xao qua lối cũ
ta về hoài niệm tháng ngày xa
lang thang dưới bóng hàng cây rũ
em vẫn chìm trong nỗi nhớ nhà

vẫn mãi tìm về trong kỷ niệm
thời gian bào mỏi dấu chân người
hắt hiu cơn gió ngày đưa tiễn
tay nắm còn đau tiếc nhớ thôi

câu thơ lặp lại thời hoang tưởng
lời nói mang thêm giọt mắt buồn
cốc rượu năm nào say ngất ngưởng
lại về ngơ ngác bóng trăng suông

nhiều đêm lặp lại nhiều đêm mộng
ta hỏi và em chẳng trả lời
còn chút giận hờn nào thắp bóng ?
gọi em cho vợi những buồn vui.

mạc phương đình

Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2013

NGƯỜI VỀ



Người về thắp nắng trên cao
rót câu hát cũ chảy vào tim ta
nắng chia nửa gió đường xa
người chia nỗi nhớ vỡ oà tiếc thương
giận chi nhịp guốc sân trường
còn khua sợi tóc lỡ vương một lần
mỉm cười dấu nửa màu trăng
thơ ngây con mắt đánh vần nét thơ
thả ngày theo bước bơ vơ
buông dòng mực tím ngẩn ngơ đường về
ngoài sân đầy rụng hoa lê
trong tim giọt máu tỉ tê một mình .

mạc phương đình