Hiển thị các bài đăng có nhãn cay đắng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cay đắng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 20 tháng 11, 2014

Tôi vừa bị một người đàn bà bán rẻ

Cách đây 2 năm tôi quen một người phụ nữ đã có chồng. Tôi vốn không có hứng với hoa đã có chủ lại qua một lần sinh nở nên từ đầu đã không hề có ý đồ gì khác. Nhưng người đó lại quá biết cách lôi kéo tôi vào trò chơi tình yêu của mình.

Cô ấy bảo cô ấy mệt mỏi vì áp lực công việc và những mâu thuẫn vợ chồng. Được người đó tin tưởng chia sẻ tâm sự, tôi vui vẻ làm sọt rác để cô ấy trút mọi nỗi vui buồn. Cô ấy nói xấu chồng rất nhiều, thậm chí tôi cũng chưa từng nhớ có nói tốt về chồng mình bao giờ. Cô ấy làm cho tôi phải nghĩ rằng “sao một người phụ nữ tốt như thế lại lọt vào tay một gã tồi như vậy”.

Theo thời gian, tôi yêu thì ít mà thương cô ấy thì nhiều. Tôi quá muốn làm siêu nhân giải thoát cô ấy khỏi cuộc hôn nhân địa ngục (như những điều cô ấy nói). Nhưng tôi mắc sai lầm tai hại, tôi đâu có diễm phúc được đóng vai anh hùng trong vở kịch mà cô ấy bày ra. Tôi chỉ là một thứ đồ chơi giúp người đó khuây khỏa trong khi tình cảm vợ chồng đang vào giai đoạn nhạt.

 Tôi vốn không có hứng với hoa đã có chủ lại qua một lần sinh nở nên từ đầu đã không hề có ý đồ gì khác. Nhưng người đó lại quá biết cách lôi kéo tôi vào trò chơi tình yêu của mình (Ảnh minh họa)

Một lần tôi bắt gặp cả gia đình cô ấy đi chơi với nhau vui vẻ. Tôi đã không khỏi ngạc nhiên vì tối qua cô ấy còn rũ rượi bên cạnh mình. Tôi nhắn tin và cô ấy trả lời là vợ chồng đi chơi gượng gạo chỉ vì con. Tôi không nghĩ có nụ cười gượng ép nào lại tràn đầy năng lượng và hạnh phúc đến thế.

Từ giây phút đó, tôi đã luôn suy nghĩ về vị trí của mình trong mối quan hệ với cô ấy. Tôi chưa vợ con nhưng một lòng yêu cô ấy, còn cô ấy vừa có gia đình lại vừa có tình yêu của tôi. Cô ấy là tất cả với tôi, còn tôi với cô ấy là gì? Là một trò chơi đến lúc “game over” thì cô ấy về lại với chồng hay sao?

Tôi biết cô ấy hạnh phúc nhưng lại cố giấu giếm hạnh phúc đó để tiếp tục “ăn mày” tình cảm của tôi. Lúc nào hỏi về chồng cô ấy cũng buồn nhưng khi ngầm theo dõi tôi thấy gia đình cô ấy không có dấu hiệu gì như vậy.

Cô ấy luôn nói yêu tôi, bảo tôi là người đã khơi dậy tình yêu tưởng như đã chết của cô ấy. Không phải riêng tôi mà bất cứ người đàn ông nghe thế chẳng sướng. Nhưng khi tôi nói thế ly hôn rồi cưới tôi thì cô ấy lại lặng thinh. Sau đó tôi liên tục nhận được câu trả lời từ chối với lý do vì cha mẹ hai bên và vì con.

Tôi đã làm một phép thử vô cùng đơn giản nhưng hiệu quả. Chính vì cô ấy bảo tôi mới là người cô ấy yêu nên tôi bàn nếu cô ấy không đủ can đảm để ly hôn thì sẽ đến gặp chồng cô ấy để nói. Chỉ một câu nói mà cô ấy đã cho tôi thấy rõ bản chất. Cô ấy phát hoảng lên ngăn cản và gọi tôi là “thằng hèn”. Tôi đâu có uy hiếp cô ấy, tôi nghĩ chính cô ấy mới là người hèn hạ bán rẻ chồng để được tôi yêu thương rồi giờ lại bán rẻ tôi để bảo vệ gia đình.
Tôi vừa bị một người đàn bà bán rẻ

Có lẽ cô ấy đã “tố cáo” với chồng rằng tôi là một kẻ bám đuôi, cuồng dâm sinh hoang tưởng (Ảnh minh họa)

Tôi chỉ thử lòng chứ không có ý định làm thật. Thế mà hôm sau đã nhận được điện thoại của chồng cô ấy. Anh ta cảm ơn tình yêu mà tôi dành cho vợ anh ta nhưng mong tôi chấm dứt tình cảm đơn phương này để tránh bị tổn thương vì gia đình họ rất hạnh phúc. Tôi nghe, cười, nói cảm ơn và tắt mát. Có lẽ cô ấy đã “tố cáo” với chồng rằng tôi là một kẻ bám đuôi, cuồng dâm sinh hoang tưởng. Hai năm chúng tôi thật sự yêu nhau giờ đã bị biến thành tình cảm đơn phương mà tôi dành cho cô ấy.

Trong chuyện này tôi cũng sai khi bắt đầu với một phụ nữ có chồng nhưng tôi biết cô ấy mới là người sai hơn. Cô ấy không muốn công khai tôi nhưng cũng không muốn dứt khoát với chồng. Điều mà cô ấy muốn là vừa có một gia đình êm ấm lại vừa có một người tình trong bóng tối nguyện yêu cô ấy cả đời. Cô ấy là một trường hợp cá biệt hay mọi phụ nữ có chồng đều tham lam như vậy?

Thứ Năm, 27 tháng 2, 2014

Cay đắng phận "dâu hờ", "vợ tạm"

3 năm làm vợ tạm, dâu hờ của chị, chị đã chẳng có chút danh phận nào, lại còn bị chồng và mẹ chồng hờ lừa tiền. Ngẫm lại, chị cay đắng thấy mình quá dại dột...

Chị làm “dâu hờ” của bà ba năm nay và chưa một lần chị được bước chân vào nhà chồng. Đã mấy lần từ Hà Nội về Hải Phòng chơi, lần nào đi qua nhà chồng, mắt chị lại rơm rớm. 

Chị là người phụ nữ hiền dịu nết na, có ăn học và công việc ổn định. Song cái số dường như thích trêu ghẹo những người như chị. Chị yêu anh say đắm. Anh là bác sĩ một bệnh viện lớn và có phòng khám ngoài. Chỉ khi yêu anh một thời gian dài, chị mới phát hiện anh đã có vợ và hai con. 

Chị tính rời bỏ anh khi biết tin động trời đó. Nhưng một lần nữa, anh lại lợi dụng tính thật thà tin người đến ngu ngốc của chị. Anh tiếp tục lừa chị rằng hai đứa trẻ đó không phải con ruột của anh, anh và vợ cũ chỉ nên vợ nên chồng do bị ép buộc, rằng không thể đưa chị về ra mắt mẹ chồng trước cưới do bà sẽ không bao giờ đồng ý cho anh tự ý kết hôn. 

Thế là chị tự nguyên khăn gói “theo không” về làm vợ anh. Và tất nhiên chị và anh không tổ chức đám cưới linh đình và cũng chẳng có đăng ký kết hôn (Anh toàn viện cớ này cớ nọ để trì hoãn việc này trước đám cưới). Có được đám cưới nhỏ này tổ chức trên Hà Nội, giờ chị mới biết anh có lẽ đã tốn bao nhiêu nước bọt để nói dối chị và gia đình chị.

Có được đám cưới nhỏ này tổ chức trên Hà Nội, giờ chị mới biết anh có lẽ đã tốn bao nhiêu nước bọt để nói dối chị và gia đình chị (Ảnh minh họa)

Chính thức làm vợ anh, tuy vợ chồng chị ở trên Hà Nội còn mẹ chồng vẫn ở quê Hải Phòng. Nhưng sau khi sống cùng anh chẳng bao lâu, chị mới thấy rõ chân tướng lừa dối của chồng mới cưới. Chị cay đắng thấm thía cảnh dâu hờ, vợ tạm. 

Lúc đầu mẹ chồng chị thường gọi điện lên chửi mắng chị sa sả vì đã chen ngang vào gia đình khi không được sự cho phép của bà. Bà còn ra lệnh cho 2 đứa em của anh đến tận nhà chửi rủa chị là người đàn bà chẳng ra gì. Chị im lặng chịu đựng, vì chị rất yêu anh. 

Ngày biết tin chị mang thai, bà bắt chồng chị về ép chị phá thai. Chị không đồng ý nhưng dưới sức ép của mẹ anh chỉ đạo, anh nói ngọt và lừa chị uống thuốc ra thai. Kết quả đứa con mới mang hình hài hơn 2 tháng tuổi đã bỏ chị ra đi. 

Ngày chị mất con, mắt chị sưng húp, lòng chị tan nát, nhưng anh và mẹ chồng hờ vẫn thản nhiên như không. Anh lại xin lỗi, bảo rằng lúc khác mang bầu vì lúc này mẹ anh chưa đồng ý. Rồi anh nói sẽ mau chóng ly hôn với vợ để sớm cho chị 1 danh phận… Thật lòng chị ngu ngốc khi thấy anh nói cũng có lý. Anh dù sao chưa bỏ vợ nên chị làm vợ anh là sai, là phạm pháp. 

Gần 2 năm sau chị lại lỡ mang thai lần thứ 2. Lần này, anh im im chẳng ý kiến gì. Còn mẹ chồng hờ thì chẳng biết nghĩ gì mà lặn lội xuống Hà Nội thăm chị. Bà chăm sóc, giặt rũ cho chị, có hôm trời nắng nóng bà còn mua nước mía bắt chị uống.

Đi làm về, thấy mẹ chồng đối đãi vậy, chị cảm động đến rơi nước mắt vì sự thay đổi thái độ của bà. Rồi bà tỉ tê chồng chị mấy tháng nay âm thầm mở phòng khám mới ở Lào Cai nên đang gặp nhiều khó khăn về tài chính. Nhưng anh chắc không dám nói cho chị hay vì không muốn chị phải lo toan khi bầu bí.

Thế là bao nhiêu tiền dành dụm được từ ngày còn con gái đi làm đến giờ tích cóp được hơn 300 triệu, chị đưa cả cho bà. Chị bảo bà đưa lại cho chồng chị để trang trải phần nào chi phí mở phòng khám mới. 

Từ hôm đó, tình cảm “mẹ chồng, nàng dâu” trong suốt hơn 1 tháng bà ở Hà Nội với chị khi ấy có khá hơn. Có lúc, chị thương bà với tình thương của một đứa con gái dành cho mẹ. Còn bà bên ngoài cũng có vẻ thương chị lắm.

Khi phòng khám của chồng chị ở Lào Cai gần hoạt động, mẹ chồng chị cũng lên đó trông máy móc giúp con trai. Ngày chị sinh, bà và chồng chị chẳng ai về đưa chị vào viện vì đều bảo bận. Chị gọi mẹ đẻ đưa chị vào viện sinh trong sự tủi thân cùng cực.

Cũng may chị đẻ thường nên được về nhà sớm. Về nhà ở cữ, chị im lặng khi nghe mẹ chồng hờ động viên: “Con ạ, mẹ thương con lắm, bận quá mẹ không thể về thăm 2 mẹ con con. Nhưng thật tâm mẹ rất muốn về”. 

Đến ngày làm khai sinh cho con, chồng chị cũng về thăm hai mẹ con chị. Hôm ấy, chị và anh đã cãi nhau to vì anh bảo muốn con chị tạm thời mang họ của chị. Rồi sau này, anh ly hôn xong thì làm lại khai sinh đàng hoàng cho con. 
Chị chửi anh thì mẹ chồng hờ lại gọi điện về ngọt nhạt: “Con ạ! Gấu mang họ ai cũng được, họ mẹ hay họ bố có gì khác nhau. Gấu khỏe mạnh, được chăm lo tốt nhất là được”. 

Chị thấy bà nói vô lý, lấy chồng chỉ mong con có họ bố, nói như bà khác nào bà không nhận cháu, chồng không nhận con? Chị ức lắm nhưng cũng chẳng biết phải làm thế nào. 

Sinh con xong, chị phải nghỉ thai sản không đi làm được. Có bao nhiêu tiền tích cóp trước đó, chị đã đưa cả cho mẹ chồng đưa cho chồng mở phòng khám. Chị bảo anh gửi tiền về nuôi con và chi phí hàng tháng, anh cũng gửi nên chị thấy cũng được an ủi phần nào.

Khi bé Gấu được gần 3 tháng tuổi, bà mang một loạt hóa đơn đã chuyển khoản cho chị đập xuống bàn nói: “Thiếu tiền nuôi con thì về mẹ đẻ mà xin. Sao chồng mới mở phòng khám gặp bao khó khăn mà còn bắt chồng chuyển khoản. Đúng là con vợ không biết điều”. Chị hiền lành nên thấy cứng họng.

Lần cuối cùng, bà về thăm chị và Gấu là lúc hai mẹ con chị đang ốm. Thấy chị nằm bẹp cả tuần liền nên hàng xóm gọi cho chồng chị về. Chồng chị chẳng về nên bảo bà về chăm. Nhưng vừa bước vào nhà, bà ném hộp bánh toẹt ở giường, đứng chạng chân, chống nạnh một tay chỉ vào mặt chị và bé, cất giọng ồm ồm chửi:

Cay đắng phận "dâu hờ", "vợ tạm" 2
Chị đứng chết lặng, lòng chị tan nát nhưng mắt chị ráo hoảnh. Chị bế con về lại Hà Nội tiếp tục tồn tại để nuôi con lớn (Ảnh minh họa)

“Con Gấu cô đẻ được thì nuôi được, gia đình tôi không có trách nhiệm”. Nói xong bà cắp đít đi. Gấu nghe bà quát nên khóc ầm lên còn chị nước mắt lưng tròng.

Cuộc sống buồn của mẹ con chị cứ thế trôi qua. Hai tháng không thấy hắn về, chị quyết định bế con đi tìm hắn ở phòng khám mới trên Lào Cai.

Đến đây, chị chỉ gặp được bà. Bà ghẻ lạnh chửi chị: “Mày ngứa hay sao mà đi tìm nó. Nó về với vợ nó rồi, mày ngu thì mày chết”. 

Chị đứng chết lặng, lòng chị tan nát nhưng mắt chị ráo hoảnh. Chị bế con về lại Hà Nội tiếp tục tồn tại để nuôi con lớn. 3 năm làm vợ tạm, dâu hờ của chị, chị đã chẳng có chút danh phận nào, lại còn bị chồng và mẹ chồng hờ lừa tiền. Ngẫm lại, chị cay đắng thấy mình quá dại dột..
.