Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2008

Lời Cám Ơn


xin cám ơn nỗi buồn vừa chín đỏ
không dìm ta xuống hố thẳm mệt nhoài
em vẫn đứng bên đời, ngẫng mặt
ta giật mình quay quắt bóng gương soi


không nước mắt chút rưng rưng cũng lặng
trong tận cùng nỗi tiếc bỗng tan hoang
em không nói bằng đôi tay lạnh giá
nghe sương đêm rụng xuống ngàn hàng


xin cám ơn nỗi buồn xanh ngắt
bóng thời gian thăm thẳm khoé môi nào
ta vẫn tựa một mình trên nỗi nhớ
bước chân này dĩ vãng mãi xôn xao


chén rượu đắng không đành câu chia biệt
những bến đời em nào khóc cô đơn
ngõ thao thức ai về đau giấc ngủ
mùa xuân trôi mất dấu thiên đường


xin cám ơn những câu thơ viết dở
không gửi cho người chia nỗi tàn phai
vung cây bút thở cùng cây cỏ
mấy mươi năm chừng như giấc mộng dài

mạc phương đình

Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2008

Cám ơn bạn bè

(tặng tác giả Vượt Dốc)
Em ở nơi này anh biết không
Bốn mùa em sợ mỗi mùa đông
Hận ai chia cách và ly biệt
Gió bấc về qua lạnh cả lòng !
TTK (Houston)
I am here, do you know?
Four seasons I fear most the winter
Hatred someone who separates and separates
Northern wind back makes all my heart cold.

RGC 21-11-2008 (96.0)
Tín Hữu Chu

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2008

VƯỢT DỐC

Tôi về leo dốc thời thơ ấu
con dốc ngày xưa tưởng rất cao
năm tháng bào mòn trong trí nhớ
giờ đây còn lại chút xôn xao

bên kia bờ giậu căn nhà cũ
với những hàng cau đứng lặng im
lạch suối trong veo con cá lội
người qua cây lá cũng vô tình

này láng giềng ơi sao lặng lẽ
tôi về leo dốc ghé thăm em
dốc đời gian khó tôi qua được
sao vẫn không nguôi chuyện chúng mình

em bỏ quê hương, tôi cũng vậy
mỗi người lưu lạc mỗi phương xa
thương quê về lại nhưng không gặp
chẳng biết người đi có nhớ nhà

mạc phương đình
SURPASS THE SLOPE

I come back to climb on the child slope.
The wall is very high of the ancient slope.
The time worn out in my memory
Now it remains something in tumult

The other side of the hedge is my ancient house.
There are areca lines standing silent.
Canal and stream water is clear with a fish swim.
The man passes by the vegetation is also indifferent

Oh, why the neighborhood is so desolate
I come back to climb up the slope to visit you
The life slope is difficult for me to surpass
Why do I still bother our love story

You left the country, so do I
Each of us drifts in afar direction
Back to the country but I do not meet
I do not know the traveler still misses home.

RGC 21-11-2008 (83.6)
Tin Hưu Chu

Thứ Ba, 4 tháng 11, 2008

GIÃ TỪ THUỐC LÁ


sáng thức giấc thơm em, ngọn khói
hương đầu ngày quyện góc cà phê
nhiều năm không hỏi ai lầm lỗi
vẫn gọi đời nhau một chỗ về

chút khói chút hương sao nặng nợ
ru hồn ngọt lịm những đam mê
vắng em một nửa hồn ta mất
một nửa hồn ta bỗng vụng về

chữ nghĩa theo em đi mất dấu
để buồn chia với nỗi thương quê
ngày xưa em đến không hò hẹn
chia biệt bây giờ mắt đỏ hoe

ừ nhỉ, đừng pha men rượu đắng
cho hương say khói đậm câu thề
em đi để cốc cà phê nhạt
dẫu nhạt thôi đành những tái tê.

mạc phương đình

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2008

Mười Năm Gặp Lại


ủa sao lạ, mười năm chia biệt
chừ gặp nhau chẳng thấy ngỡ ngàng
có thể đường xa còn mải miết
dấu tình lắng xuống giữa thênh thang

mười năm không hẹn, thôi quay quắt
yêu dấu chìm sâu một vết thương
nỗi nhớ dịu dàng nào giấu mặt
lặng thầm buộc chặt sợi tơ vương

mười năm không gặp sao gần gũi
cứ tưởng chưa bao giờ cách xa
không chút giận hờn không tiếc nuối
mười năm mà ngỡ như hôm qua

có phải mười năm trong biển cạn
tình sâu vẫn dành trọn riêng em
mười năm yêu dấu còn lai láng
uống mãi không vơi nỗi khát thèm

gặp lại mười năm không bỡ ngỡ
yêu em, tình vẫn giữ trăm năm
thơm tho dịu ngọt từng hơi thở
ta vẫn dành em một chỗ nằm.

mạc phương đình

Thư Em


thư em chợt báo Thu về
có trăng tháng tám theo quê dỗ dành
tưởng chừng tóc mới vừa xanh
đèn hoa sáng rở soi quanh hiên nhà
ngồi đây nhìn bóng Hè qua
đợi Thu như một thời xa dịu dàng
mỏi đời chân nợ lang thang
vẫn mơ mộng với trăng vàng giữa Thu
nặng lòng theo chút sầu tư
xa nghe hương đọng tờ thư em buồn
sau lưng chớp biển mưa nguồn
còn in dấu vết yêu thương thuở nào
đâu cần mơ giữa chiêm bao
mãi Thu tháng Tám mở vào ngỏ trăng
sâu từ trong nỗi băn khoăn
tháng năm hờ hững rụng dần nỗi vui
thư em, một chút ngậm ngùi...

mạc phương đình

Thứ Ba, 10 tháng 6, 2008

Bóng Đời

em cúi gập bóng đời ngủ muộn
mềm vai xuân những giọt mưa thầm
trăng thôi chảy vào đêm hoang tưởng
đầy một dòng trôi ngõ lặng câm

chút thân ái ngày xưa tàn tạ
thì tiếc chi lời hẹn xuân xanh
chim lạc dấu chân trời mấy ngả
để người đi thuở ấy không đành

đường heo hút ngõ về cô độc
thôi giật mình nghe vọng tiếng xưa
buồn thức dậy lắng hồn ẩm mốc
bao nhiêu năm cũng chợt giao mùa

chân gõ nhịp tóc sầu rụng bóng
mắt qua sông câu hát giăng đầy
em thơ dại thắp tình bay bổng
thuở mê cuồng sóng gọi chân mây.

mạc phương đình

Thứ Năm, 29 tháng 5, 2008

Chút Hỗ Ngươi


em ngồi đó mắt buồn thắp lửa
thơ đã say nghiêng xuống ngàn hàng
ngỡ cốc sầu, vơi đi một nửa
ai giật mình lòng bỗng thênh thang

thời gian chảy dìm hồn chết đuối
đóa thơ ngây chợt nở hương xuân
em đã vụng rót lời mê muội
cho người xa dở chết mấy lần

em ngồi đó một mình nỗi đợi
giấu bâng khuâng tự thuở khóc cười
bao nhiêu năm xót buồn chưa vợi
đếm lại, đầy thêm chút hỗ ngươi

mạc phương đình

Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2008

Em Và Biển

em như biển mà lòng không biển
gối mênh mông thao thức từng đêm
ta mang gió về em thầm lặng
tưởng nuôi nhau giữa mộng êm đềm

lòng biển cạn mặn mà gió cát
biết nông sâu mười ngón tay chia
ta cứ mãi ươm mầm gieo hạt
để trăm năm trôi giạt nơi về

ơi lòng biển phù sa đã mỏi
con chim bay rụng chiếc lông già
kẻ dại dột mang niềm khắc khỏai
sóng thì thầm biển mãi trôi xa

mạc phương đình

Thứ Tư, 14 tháng 5, 2008

Phố Xưa

chợt mưa chợt nắng đường dài
nắng mù phố bụi mưa phai ngõ lầy
Sai gòn lặng lẽ hàng cây
ngổn ngang cao ốc héo gầy ngọai ô
tìm người xưa, biết nơi mô
phố phường lạ hoắc bản đồ thay tên
khách xa ngơ ngác giật mình
khẩu trang che khuất mắt tình dễ thương
thôi em má đỏ môi hường
chen nhau giành tấc lòng đường ngược xuôi
ta về váng vất buồn vui
xanh xao chút nhớ ngậm ngùi nỗi xưa.

mạc phương đình

Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2008

Nhạn Chân Mây


Chân mây tiếng nhạn đã về
mùa thu chừng cũng rủ rê dịu dàng
ta còn gánh nặng lang thang
tặng đời không nhận chở sang bến người

nhặt dùm ta, nửa niềm vui
đủ trang trải mảnh bùi ngùi trót mua
băn khoăn gì những được thua
núi sông mây nước chuyển mùa nhẹ tênh
đừng ôm nỗi nhớ một mình
chia ta bớt chút, dẫu tình dở dang
nhạn về lạnh bước quan san
ngẩn ngơ vẽ dấu thiên đàng mù sương .

mạc phương đình

Bụi Thời Gian - thơ MPD - Bảo Dung ngâm

Get this widget | Track details | eSnips Social DNA

Thứ Tư, 30 tháng 4, 2008

Nắng Va` Mưa

trời đang nắng rồi bỗng dưng nổi gió
dòng mây đen lũ lượt kéo nhau về
mưa trút xuống ào ào không kịp trở
một hồi sau, trời chẳng chút mây che

em cũng vậy, đang vui rồi chợt giận
quay mặt đi chẳng thèm nói một câu
đôi mắt đẹp bỗng dưng đầy lệ ngấn
ngồi bên nhau, lòng cách trở giang đầu

chuyện tình yêu tựa như mưa như nắng
em thoắt xa rồi thoắt bỗng lại gần
ta mù mịt đợi chờ cơn bão lặng
giận hờn nào không là những mê cung!

em như nắng như mưa, chấp chới
đủ cho ta trong ấm lạnh bốn mùa
phút gần gũi mà như xa vời vợi
trái tim mù không biết cách hơn thua.

mạc phương đình

Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2008

Có Những Điều

có thuở nào một mình ta đứng đợi
em tan trường về trong nắng chiều xa
màu áo luạ chập chờn nghiêng cánh bướm
câu thơ xưa ứơt đẫm bóng trăng ngà

có thuở nào dẫu trời mưa hay nắng
đạp xe theo nhưng ngại chẳng tới gần
bóng em khuất một mình ta trở lại
để lòng buồn ôm mãi nỗi phân vân..

có thuở nào một lời không dám ngỏ
chong đèn khuya ngồi viết lá thư tình
thư chẳng gửi, mực nhoè theo nét bút
tập làm thơ từ nỗi nhớ long lanh.

một thuở nào làm quen bằng cuốn sách
muợn xong rồi trả lại với baì thơ
em e thẹn ngập ngừng không dám nhận
ta mang v ề niềm hối tiếc vu vơ..

có một thuở mối tình đầu vụng dại
để một đời thao thức chẳng hề quên.

mạc phương đình

Thứ Tư, 23 tháng 4, 2008

Đừng Nhìn Em


Em bảo đừng nhìn em
anh nhìn em sẽ khóc
mắt nhìn như cơn lốc
đẩy em lên đồi cao

trong mắt nhìn xôn xao
chập chùng câu vẫy gọi
nghe từ trăm tiếng nói
thì thầm lời tình xưa

long lanh ngàn giọt mưa
rưng rưng câu hò hẹn
ngọt ngào mầu hoa biển
gọi sóng về trùng trùng

mắt nhìn đầy dòng sông
cánh buồm đang đợi gió
nhịp tim ngàn sóng vỗ
chờ đẩy thuyền ra khơi

tim em đang rã rời
ôi mắt anh giông bão
trái tim còn khờ khạo..

anh ơi xin đừng nhìn
cho tim em ngủ yên.

mạc phương đình

Thứ Năm, 17 tháng 4, 2008

Bâng Khuâng


buổi sáng ngồi trước máy
đọc thơ của bạn bè
những dòng thơ đất khách
mang đầy những hương quê

trời mùa xuân Bắc Mỹ
hơi lạnh còn tê tê
mùa xuân gây nỗi nhớ
từ những lối đi,. về

Huế vào xuân đang nắng
hay mưa dầm lê thê ?
người xưa có còn nhớ
những tháng ngày hội hè
nón bài thơ đầy nắng
với nụ cười nghiêng che ...

Sài gòn hoa có nở
đường Nguyễn Huệ đầy người
em có còn ở đó
với mùa xuân tươi vui
hay sầu mang kỷ niệm
cùng nỗi nhớ ngậm ngùi ?

mai là Mồng Một Tết
quê hương giờ xa xôi
trong lòng người viễn xứ
bâng khuâng và ..bồi hồi
xin gửi dòng thơ nhỏ
cùng nỗi buồn không nguôi .

mạc phương đình

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2008

Gót Chân Lữ Thứ


Ừ nhỉ, buổi chiều sao vắng tanh
buổi chiều lặng lẽ mảnh trời xanh
dường như vừa có đôi chim nhỏ
chiêm chiếp vài câu bản nhạc tình

Ừ nhỉ mùa xuân sắp trở về
hiên nào thấp thoáng bóng hoa lê
mùa xuân tưởng tiếc không quay lại
dáng vẻ còn đau một chút quê

Ừ nhỉ, ngày đông đang bỏ đi
năm xưa đêm rũ bóng tinh kỳ
ai chôn đau đớn vào quên lãng
để lạnh cô đơn một đóa quỳ

Ừ nhỉ, một ngày như mọi ngày
sao hồn như thoáng chút hương bay
bên sông con én khoe màu cánh
hạt bụi nào vương trong mắt cay

Ừ nhỉ, buổi chiều cùng buổi chiều
nắng vàng bóng nhỏ cũng xanh rêu
nghe xuân về nhuộm trên mầu tóc
lữ thứ bàn chân cũng tịch liêu.

mạc phương đình

Thứ Ba, 5 tháng 2, 2008

Em Và Mùa Xuân

từ anh lưu lạc vào sương gió
thoáng đã mười năm mới gặp xuân
trong mắt em xanh hoa chợt nở
mười năm thao thức bỗng như gần

thao thức mười năm tưỡng đã phai
tóc em huyền hoặc với ngàn mai
hương xưa còn nụ xuân mờ ảo
giữa biển sầu tư vẫn miệt mài

thao thức mười năm hoá ngại ngần
lấp đầy sương gió nỗi bâng khuâng
vòng tay bỏ lại cho ngày tháng
đừng trách ai còn chút nhớ nhung

em về vẽ lại mùa xuân cũ
giọt nắng trong tim đã vỡ rồi
gió lạnh mùa đông chừng đã khép
nghẹn ngào câu hát buổi chia phôi .

mạc phương đình