| Cúng Mẹ - thơ MPD-... |
Những câu chuyện tình yêu, làm đẹp, chuyện giường chiếu, chuyện tình công sở, ngoại tình, kẻ thứ 3
Thứ Hai, 4 tháng 5, 2009
Thứ Ba, 28 tháng 4, 2009
Anh Sẽ Về

dẫu không hứa, anh sẽ về em nhé
đường dẫu xa nhưng tình vẫn thật gần
anh sẽ về nhìn cúc nở vàng sân
mùa thu lại dịu dàng như thuở ấy
anh sẽ về qua dòng sông nước chảy
với con đò ngang dọc những ngày xưa
ngày ấu thơ hai đứa vẫn dầm mưa
mang vào lớp gió sông chiều ẩm ướt
anh sẽ về qua ngõ buồn trơn trượt
những mùa đông áo lá tím môi se
căn nhà tranh ủ rũ vẫn nghiêng che
chưa đủ kín những cuộc đời gian khó
anh sẽ về chia cùng quê ngọn gió
cơn gió Lào tháng Bảy nóng khô rang
ngõ quê hương mãi cứ cảnh điêu tàn
sau mùa lụt tháng mười không thể tránh
anh sẽ về chia cùng em ấm lạnh
những mùa đông rét mướt của quê nhà..
mạc phương đình
Thứ Hai, 27 tháng 4, 2009
Lời Mẹ Ru

con lớn lên từ dòng thơ lục bát
điệu ca dao ngọt lịm giọng à ơi
lời mẹ ru theo máu chảy trong người
mãi êm ả bồng bềnh theo tuổi trẻ
những lời ru vẫn ngọt ngào sông bể
thấm vào đời đầy ắp cả buồng tim
hướng tương lai con mê mãi đi tìm
và gian khổ nhọc nhằn con đã thấy
dẫu vấp ngã, con bền lòng đứng dậy
đời dạy con như lời mẹ ngày nào
chân bước lên trong đất rộng trời cao
tình đất nước, tình quê hương ngời sáng
mười mấy năm lăn mình trong lửa đạn
cùng bạn bè đi gìn giữ non sông
trải yêu thương trên phố thị, nương đồng
đem nhân ái gội thơm tình Tổ quốc
và giờ đây trên nẻo đường lưu lạc
mẹ mất rồi, con cũng mất quê hương
lời mẹ ru như nhắc nhở trong tim
dẫu thất bại vẫn bền tâm vững chí
sống vì người không vì lòng ích kỷ
và tình yêu luôn vượt thắng hung tàn...
lời mẹ ru đầy từ ái, bao dung.
mạc phương đình
Thứ Tư, 22 tháng 4, 2009
Bàn Tay Mẹ
đôi bàn tay tắm mát tuổi thơ
tay nâng bầu sữa cho con bú,
tay dắt con qua những dại khờ
nhịp võng tay đưa, chiều nóng nực
chăn khuya tay đắp dỗ con mơ
tay ấp ôm con ngày trở gió
tay ru khẻ quạt, giọng ầu ơ
tay mẹ dìu con từng bước một
đôi chân vụng dại thuở ban sơ
tay mẹ nâng con vào tuổi lớn
xa con vài bữa, mẹ trông chờ
con ngã bao lần, đau tuổi mẹ
tháng ngày khổ nhọc với con thơ
mẹ chỉ đôi tay, nhưng tất cả
niềm yêu trãi rộng mãi vô bờ
mẹ ơi, dưới bóng đôi tay mẹ
cuộc sống con là những giấc mơ.
mạc phương đình
Hạnh Phúc

Hơn nửa cuộc đời ta vẫn lay hoay
lay hoay đi tìm hạnh phúc,.
để hiểu được rằng
hạnh phúc là điều có thực
Hạnh phúc nở ra từ lòng chân thật
của tình yêu, lòng tôn quí con người
của khiêm nhường, sự thao thức khôn nguôi
về những điều cống hiến,
hạnh phúc rộng như biển
hỏi lòng ta chứa được bao nhiêu
vì tha nhân ta cống hiến càng nhiều
thì hạnh phúc cho ta cũng dường như vô tận
hạnh phúc có thể mong manh như ánh nắng
có thể vững bền như sông núi trăm năm
hạnh phúc thật gần,
nhưng nhiều lúc cũng quá xa xăm
bởi lòng ta hẹp hòi
bởi lòng ta ích kỷ
Hạnh phúc là niềm trân quý
TA cho MÌNH đâu có phải xa xôi.
mạc phương đình
Thứ Ba, 7 tháng 4, 2009
Từ Em

Từ em lặn với vầng trăng
bao đêm nhốt cả bâng khuâng vào buồn
ta chờ trong vũng tuyết sương
con chim trốn lạnh mang hương về ngàn
để phai một đoá thời gian
câu thơ chèo chống đã vàng chuyện xưa
em như chiếc gậy bông đùa
cong trên ngày tháng bốn mùa dửng dưng
Từ em bỏ phố lên rừng
khúc ca qui ẩn rưng rưng hẹn thề
cuối đường biệt dấu đam mê
còn đâu một ngõ đi về có nhau
ta như con sóng bạc đầu
lang thang từ thuở bể dâu một mình
tựa lòng xuống nỗi chông chênh
nghe thu về rụng màu quên xuống đời
mạcphương đình
Nhìn Núi

Sáng ngẫng mặt lên nhìn thấy núi
đêm về đèn đốm, sáng trên cao
nhớ ơi, những tháng ngày thui thủi
leo giốc quê hương nắng vẫy chào
quê xa lưng dựa Trường Sơn mỏi
gió biển mang từng hạt muối lên
mặn chát tình nhau trong giọng nói
so đo ấm lạnh nhớ cùng quên
suốt giải Trường Sơn đầu mỗi khác
người đi mượn núi để phân chia
người đi cho thoả lòng kiêu bạc
một thuở hùng anh bỗng đứt lìa
những nắm xương tàn ai bỏ lại
núi ơi xin giữ ấm cho người
ngàn năm cây cỏ lên xanh mãi
thù hận, phân ly cũng cạn rồi.
mạc phương đình
Thứ Năm, 26 tháng 3, 2009
Một Ngày

ngày ta trở lại thăm thành phố
mỏi mắt tìm em, chẳng thấy đâu
chỉ thấy dòng bia pha nước mắt
chảy dài trong bóng những đêm sâu
ta đi giữa biển người ngơ ngác
những tiếng còi xe dội xuống tim
bóng nắng soi đèn qua vũng tối
khăn ai che mặt biết ai tìm
quán nhỏ cốc cà phê đắng chát
bên ta cô bé hát như ru
không là em gái năm xưa nữa
giọng hát chìm như khói mịt mù
ta về tìm em, chút hương quen
chỉ thấy mưa đông ướt ánh đèn
chỉ thấy mùa xuân chưa trở lại
mơ hồ chập choạng nhớ và quên
mạc phương đình
mạc phương đình
Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2009
Thứ Hai, 16 tháng 2, 2009
Hương Tóc
ta nghiêng đầu hôn em, mái tóc hương tóc mùa xuân thơm nắng ngọt ngào
chút xao xuyến bâng khuâng bắt gặp
tưởng như vừa một thoáng chiêm bao
bàn tay nhỏ tìm nhau, tuổi muộn
bóng thời gian trở xám trên vai
từng sợi nhớ chìm sâu nơi đó
em có nghe sợi tóc thở dài
bao nhiêu năm cuối trời quên lãng
hương tóc em đánh thức buổi chiều
ta cúi xuống nồng nàn mê muội
con đường về lỗi bước chân xiêu.
mạc phương đình
Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2009
BÓNG MÂY

có những nỗi buồn không hiểu được
bỗng tìm về, trong những đêm mưa
bâng khuâng thao thức nghe cơn gió
rụng nốt cành xuân qua ngõ xưa
thì thôi đừng bận lòng xa vắng
chôn nốt cuồng quay với khát khao
cứ để cho người mang tĩnh lặng
ngỡ mình đau một thoáng chiêm bao
có những niềm riêng như vết mực
tan theo từng kỷ niệm xa xăm
người đi nhón gót trong tiềm thức
tưởng xóa thời gian lạnh chỗ nằm
lối nào hiu quạnh đường quen cũ
thầm tiếc mà chi những bước qua
hương cỏ trôi về nương cổ thụ
tháng ngày mang bóng nhớ đi xa
thì thôi còn lại chút hoang mang
trót gửi mùa xưa cộng lá vàng
người dẫu không tìm mưa đã lặng
lời ru còn nợ bóng mây ngàn
mạc phương đình
Thứ Năm, 22 tháng 1, 2009
GIỮ MỘT DÒNG THƠ
như cơn gió, trôi theo dòng biển
biển mênh mông ngàn lối về đâu
bao nhiêu ngả rẻ trong đời tạm
chất chứa riêng tư một nỗi sầu
người đã cho người không tiếc nhớ
vỗ về thao thức những đêm sâu
ngẩn ngơ tiếng gọi thầm như sóng
mở lại ngàn trang kỷ niệm đầu
ngào ngạt hương bay trong giấc ngủ
còn ai nuôi nấng chút tình nhau
như vạt nắng cuối chiều ngã xuống
rọi lên đời một chút hư vô
mảnh đau đớn chìm vào thơ dại
đẩy hoang mang theo bước hải hồ
dòng nước chảy về qua biển rộng
để cuối nguồn đau một ươc mơ
tưởng mòn dấu quê hương bỏ lại
vẫn là đây bến đợi sông chờ
đâu ngang dọc một thời còn mất
xin rót vào xanh biếc suối thơ.
mạc phương đình
Thứ Tư, 7 tháng 1, 2009
CHIỀU CUỐI NĂM
Buối sáng lạnh đẫm mùa đông phía trước con chim nào cất giọng sớm trên cây
tiếng hót lạ từng hồi như thúc giục
vẫn mù sương mờ đọng gối trưa ngày
Đầu con dốc, xe đi về đèn sáng
những khóm hoa cúi mặt giải ven đường
ta ngồi đó ngóng mùa xuân trở lại
trang thư dài đầy nước mắt quê hương
Những mong đợi đủ cho mình ray rứt
ngày chia xa không hẹn lúc quay về
nhưng mỗi bước lòng vẫn còn quay lại
mỗi mùa đi như ngầy ngật cơn mê
Chiều cuối năm chẳng có gì xa lạ
tiếng con chim buổi sáng đọng trong lòng
tia nắng nhỏ như ánh đèn trên dốc
rọi xuống đời hoa nở dấu long đong
Trang thư cũ đã hồi âm tuần trước
quà gửi rồi sao chẳng hết bâng khuâng
như còn nợ một chút buồn se thắt
trong mùa xuân chờ đợi đã bao lần
mạc phương đình
ngày chia xa không hẹn lúc quay về
nhưng mỗi bước lòng vẫn còn quay lại
mỗi mùa đi như ngầy ngật cơn mê
Chiều cuối năm chẳng có gì xa lạ
tiếng con chim buổi sáng đọng trong lòng
tia nắng nhỏ như ánh đèn trên dốc
rọi xuống đời hoa nở dấu long đong
Trang thư cũ đã hồi âm tuần trước
quà gửi rồi sao chẳng hết bâng khuâng
như còn nợ một chút buồn se thắt
trong mùa xuân chờ đợi đã bao lần
mạc phương đình
Thứ Ba, 6 tháng 1, 2009
Tiếng Thầm
thôi đừng gửi nắng sang mâymùa xuân thắp lại những ngày bình yên
nụ thơ giấu lúm đồng tiền
còn câu quan họ láng giềng bỏ quên
trót vui thôi chẳng bắt đền
lắng nghe đêm muộn nở lên nụ cười
hỏi ngày xa cũng mấy mươi
ngõ xanh biền biệt sợ người đến thăm
tháng ngày lỡ bỏ đăm đăm
mỏi mê gối đợi tiếng thầm đưa nhau
thơ ngây vụng buổi tình đầu
buồn chi rụng lệch tóc sầu trên vai.
mạc phương đình
Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2008
Tắm Lại Dòng Sông Xưa
có lẽ dòng sông giật mình thức giấc ngày ta về, gặp lại năm xưa
xanh ấu thơ, lòng mưa nắng vui đùa
chia dòng nước hiền hoà êm mát,
nắng rọi xuống quê hương xanh ngát
tuổi thơ ơi giờ phiêu bạt về đâu ?
nước vẫn trôi thầm lặng dưới chân cầu
bè bạn cũ phương trời biền biệt
như tiếng nói dịu dàng, tha thiết
hàng dương xanh ru điệu gió lao xao
người em xuân vui hàng xóm năm nào
chừng bỏ lại cả mùa thu lặng lẽ
ta về cùng dòng sông thuở bé
uống ngọt ngào kỷ niệm ngày xanh
màu thời gian còn thấm đẫm ân tình
câu hát mẹ, lời ru cha văng vẳng
tắm lại một dòng, ơn sâu nghĩa nặng
bờ yêu thương mòn dấu đi về
ngụp xuống đời từng ngụm sông quê
lòng thơm ngát tình yêu, cuộc sống.
mạc phương đình
Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2008
Bóng Nhỏ

Em về bỏ lại trăng năm cũ
nửa cốc cà phê, một nửa đêm
mòn gót mười năm khuya tịch mịch
giọt sương pha giọt lệ bên thềm
bao mùa chia biệt, sầu hiu hắt
một gánh cô đơn cõng xuống đời
rao bán với niềm đau bỡ ngỡ
đường dài bóng nhỏ cũng buông trôi
vẫn tưởng trăm năm không gặp lại
nghìn trùng dấu cũ bước song song
xa xôi người vẫn đi muôn dặm
để ướt chùng thêm một tấc lòng
Em về như thể mưa ngoài giậu
con dế thềm hoang cất giọng buồn
không phải chia ly, không tiễn biệt
ai người thao thức với đêm sương
mạc phương đình
Thứ Năm, 25 tháng 12, 2008
Lặng Thầm
Em nhón gót vào ta chiều muộn
vẫn hương đầy mê thuở tròn trăng
sâu trong mắt bóng đời thao thức
vòng tay ôm không một ngại ngần
bóng du mục đếm từng lá chết
hỏi rong rêu bao tuổi xuân nồng
em có phải thời gian đã lỗi
mang dấu buồn tìm lại hư không !
chưa rụng hết màu trăng áo gấm
nụ môi hồng khép mở phân vân
ngày xưa còn đó, đêm sương lạnh
hoa bướm về quanh đã mấy lần
em nhón gót quay vòng sinh tử
nghĩ về nhau đâu có muộn màng
chút thầm lặng bỗng thành xa lắc
suối tóc nào chảy xuống thênh thang
mạc phương đình
Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2008
Em Có Về

Con đường ấy vẫn còn in dấu
bước chân em gõ nhịp ngày nào
buổi mai anh đón, em chưa thức
gió nhẹ lên đầy, nắng đã cao
Đường xa em ghé, em như mộng
anh tưởng chừng như quen đã lâu
chưa gặp mà sao hồn bối rối
xôn xao dịu ngọt chút hương đầu
Nghiêng vai em đứng trước hiên nhà
còn đó hình em bên khóm hoa
đôi mắt nhìn anh hay ống kính ?
mùa xuân bàng bạc bóng em qua
Em có về không, quỳnh đã nở
mùa trăng lạc xứ cũng bâng khuâng
nghe đâu mưa gió bên trời ấy
thao thức đường xa gọi mấy lần.
mạc phương đình
bước chân em gõ nhịp ngày nào
buổi mai anh đón, em chưa thức
gió nhẹ lên đầy, nắng đã cao
Đường xa em ghé, em như mộng
anh tưởng chừng như quen đã lâu
chưa gặp mà sao hồn bối rối
xôn xao dịu ngọt chút hương đầu
Nghiêng vai em đứng trước hiên nhà
còn đó hình em bên khóm hoa
đôi mắt nhìn anh hay ống kính ?
mùa xuân bàng bạc bóng em qua
Em có về không, quỳnh đã nở
mùa trăng lạc xứ cũng bâng khuâng
nghe đâu mưa gió bên trời ấy
thao thức đường xa gọi mấy lần.
mạc phương đình
Một Chút

một góc bạn một góc tình xa vắng
mùa thu đi sầu ở lại bên đời
nắng cuối mùa vương chút bụi mù khơi
mang nỗi nhớ rót theo dòng kỷ niệm
một thao thức để bóng đời trang điểm
dẫu kiêu sa không lắng nổi giật mình
đêm gối đầu nghe trăng gọi lênh đênh
thôi mòn gót ngỡ ngàng như nguyệt tận
một bỏ ngỏ theo dấu mình thơ thẩn
bao nhiêu năm qua ngàn dặm sông hồ
gió mùa đông mời gọi dáng thu khô
tan tác cả những hẹn hò không đợi
một dấu vết rơi xuống từ lầm lỗi
cho trăm năm ai trăn trở một mình
mạc phương đình

