Thứ Tư, 11 tháng 11, 2009

Chén Rượu


người xưa uống rượu vui cùng bạn
ta bắt chước người, nhưng chẳng xong
rượu uống nhiều vào, đầu lạng quạng
chôn bao ấm ức kín trong lòng

buổi chiều bè bạn gặp nhau đây
rượu sẵn hiên nhà mặc tĩnh say
vài cốc, khơi chi câu chuyện cũ
cạn chai, nỗi sầu lên càng đầy

hỏi ai uống rượu để tìm quên
ta uống, mà nghe hồn lênh đênh
men rượu xốc bùng bao kỷ niệm
tháng ngày hư hao mà giật mình

chén rượu chờ ai giờ hợp cẩn
mù xa phía trước kiếp con người
say cho lảo đảo vòng mê mẫn
để giấu cùng xưa chút hỗ ngươi

mạc phương đình

Thứ Hai, 9 tháng 11, 2009

Ta Và Biển


Ta phẳng lặng, hiền hoà và hung dữ
lòng mênh mông sâu cạn cũng vô chừng
dẫu trong vắt vẫn chôn vùi, dấu kín
thoảng dịu dàng pha một chút dửng dưng

Mượn của gió lời thì thầm lau lách
bóng trăng soi như dấu lửa ngàn xa
thuyền em nhỏ bỗng trôi vào cổ tích
chút vỗ về đau đớn cũng thăng hoa

Ta gào thét khi nỗi buồn thức giấc
sóng dâng lên doạ dẫm cả trời cao
em có đến đừng mang niềm cảm xúc
giọt nước trong mặn ngọt vị hoa nào

Những khe suối góp về ta giàu có
em qua sông mà ngỡ chốn ao hồ
xin đừng trách một chốn đời bỏ ngỏ
lời cho người nước mắt đã hong khô

mạc phương đình

Con Đường

xin một lần câu hỏi
ngọn cỏ với vầng trăng
phía sau ngàn kỷ niệm
xa xôi cùng bâng khuâng

thức ngủ trong đời sống
câu chào vẫn trôi đi
bập bềnh như khát vọng
ngày tháng đầy chia ly

xin một lần sầu muộn
cho nhau đủ một đời
mắt nhìn còn luống cuống
tìm nhau nghe hụt hơi

dòng sông qua cửa hẹp
ngăn chia con đường dài
người đi về vô định
luống thời gian tàn phai

nghe từ tâm vô lượng
câu chào giữa bạn bè
một đời trong bão chướng
mang dấu tình nghiêng che

mạc phương đình

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2009

Bày Tỏ

Ghi dòng lưu niệm trên trang web
người bảo thơ ta viết tặng đời
ta hiểu sức mình còn kém cỏi
chọn vần ghép chữ để buồn vui

những khi chợt nhớ về quê cũ
chia sớt niềm đau, nỗi ngậm ngùi

nợ nước tuổi già không gánh được
tình nhà nghèo khó cũng đành thôi
non sông xa khuất nơi ngàn dặm
cúi mặt đành cam vận nổi trôi

thẹn với anh em nơi góc biển
sầu nghe nhạn khóc cuối chân trời
quê hương bằng hữu đau nghèo klhó
tình cũ người xưa cũng tả tơi

thơ viết cho nguôi bao nỗi xót
nhưng chưa trọn vẹn được nên lời
thơ ta là nỗi lòng ta đó
bày tỏ chân tình chẳng hỗ ngươi

một chút hương xa cùng kỷ niệm
xôn xao giọng nói, tiếng em cười
khi buồn, thơ chảy theo dòng lệ
lúc giận thơ tràn cũng hụt hơi

muốn gửi tâm tư vào ngọn bút
niềm riêng chia xẻ bớt cho người.

mạc phương đình

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2009

Xôn Xao Mùa Thu


con chim cất tiếng hót
buổi sáng chợt đầy lên
nắng dường như rất ngọt
lòng mình cũng nhẹ tênh

ngẩng đầu nhìn bóng lá
kìa mùa thu đã về
dòng mây trôi thong thả
mùa thu cùng trời quê

có chút gì bàng bạc
đi qua trong lòng mình
thốt như cùng ngơ ngác
bâng khuâng giữa lặng thinh

mùa thu ngày thơ trẻ
thập thò trước sân trường
cánh cửa đời vừa hé
đậm đà niềm yêu thương

trăng sáng trong kỷ niệm
lồng đèn và trung thu
tháng ngày vẫn cười mỉm
trong nỗi nhớ sa mù

tiếng chim trong như lọc
gọi mùa thu ngày nào
thời gian phai màu tóc
hồn vẫn đầy xôn xao.

mạc phương đình

Bè Bạn Bốn Phương


Dòng Trôi


thì thôi nhé đừng hờn đừng giận
ngày tháng xưa đâu có đợi người
tóc đã nhuốm thời gian bạc trắng
nhắc làm gì thuở mới đôi mươi

bởi vụng dại lời không kịp nói
tuổi ngu ngơ phẳng lặng như sông
con thuyền nhỏ sóng buồn chưa gợn
người gởi chi lời gọi ấm lòng

trăm năm đó còn câu chào hỏi
chiều gặp nhau trên phố bâng khuâng
đêm rụng ướt hạt mưa kỷ niệm
mang nỗi riêng đau một tiếc thầm

cõi đi về mịt mù giông bão
còn hẹn không tìm lại dấu đời
trăng vẫn mọc trong từng giấc ngủ
bao nhiêu sầu theo với dòng trôi.

mạc phương đình

Nhắn Người


Bóng trăng vỡ rọi xuống ngày đã mất
khoác thu xanh về đợi gối mùa đông
người lặng lẽ ôm mối tình khuyết tật
nhìn trăng xưa cũng đủ sắt se lòng

Còn chút nắng xin gửi người một nửa
để hong khô dòng nước mắt âm thầm
cho dẫu biết thơ xa còn ấm lửa
buồn thương chi trong tiếc nuối trăm năm

mạc phương đình

Tiếng Gà Trưa

Bên hàng xóm nuôi con gà gáy
tiếng gà trưa đánh thức quê nhà
mười năm lưu lạc, khi nhìn lại
một chút buồn thêm nỗi xót xa

nặng gánh quê hương vai đã mỏi

bốn phương bè bạn, chẳng riêng ta
non sông vẫn mãi niềm trăn trở
sầu đếm thời gian với tuổi già

xót nỗi quê nghèo người vẫn khổ

thanh bình sao vắng khúc hoan ca
anh em tay nắm chưa nồng ấm
làng xóm nhìn nhau thoáng chút ngờ

muốn hỏi, ngập ngừng không dám hỏi

giữa đời đông đúc vẫn bơ vơ
góc riêng tâm sự còn chôn giấu
thao thức băn khoăn những đợi chờ

sao chẳng yêu thương cho ấm lại

cho đời ngào ngạt những hương thơ
gà trưa bên xóm khua tiềm thức
goi dậy lòng ta bao ước mơ

mạc phương đình

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2009

Về Thăm (1)


Tháng Giêng ta trở về thăm Mẹ
mẹ ở đầu sông hay cuối sông ?
dòng suối năm xưa lòng đã cạn
mẹ giờ chỉ một nấm mồ nông

Trăng vẫn nghiêng soi trên bến nhỏ
đường xưa lặng lẽ bóng ngô đồng
nén nhang sáng rỡ trong đêm gió
sương nhẹ phà thêm chút lạnh lùng

nước mắt tưởng khô từ độ ấy
ta chừ ngồi khóc với hư không
Mẹ ơi như dấu đời mê mải
con vẫn đầy vơi một tấc lòng

ta khấn cùng Người trong nấm mộ
ngọn đèn xưa cạn những đêm chong
gian truân nào lớn hơn chờ đợi
có đớn đau nào hơn nỗi mong
khi biết mẹ buồn, đời đã lỗi
tháng Giêng ta xót nỗi vô cùng .

mạc phương đình

Về Thăm (2)


Tháng Hai ta trở về thăm bạn
Phố cũ đâu còn những bạn xưa
Kẻ ở đầu non người cuối bãi
Tháng Hai trời rắc nhẹ cơn mưa

Chuyến xe cọc cạch bò lên dốc
Dấu tích thân quen mấy cụm dừa
Thôn xóm đằng xa im ắng quá
Hàng tre bờ giậu bóng lưa thưa

Mấy cây so đủa hoa chừng nở
Đồng ruộng đang xanh lúa giữa mùa
Dừng lại bên đường nơi quán nhỏ
Đâu đây vẳng lại tiếng gà trưa

Bất ngờ gặp bạn, rưng lòng xuống
Tay nắm còn đau những dấu xưa
Ánh chớp lập loè qua dĩ vãng
Bỗng như vọng lại tiếng chuông chùa

Mười năm chưa cạn trong ly rượu
Thôi nhắc làm chi chuyện được thua
Ngẫng mặt trông nhau không hỗ thẹn
Cầm như năm tháng một câu đùa .

mạc phương đình

Về Thăm (3)

Tháng Năm về lại thăm trường cũ
hàng phượng đầy hoa đón hạ hồng
áo trắng bay rồi ngoài cửa lớp
người xưa nay chắc đã theo chồng

cây đa nơi góc Văn phòng ấy
nghiêng nắng soi vàng dấu nhớ mong
sóng mắt ai đây như kỷ niệm
gởi buồn theo gót kẻ lưu vong

ngẩn ngơ đếm bước từng viên gạch
tuổi trẻ về khua động nỗi lòng
chút nhớ ngọt ngào còn đọng lại
thì thầm như gió thoảng qua song

mấy con chim sẻ tung tăng nhảy
chiêm chiếp gọi nhau bên gốc vông
những cánh lá khô vừa rụng xuống
theo cơn gió nhẹ thổi bay vòng

mười năm chưa đủ nguôi niềm nhớ
cành phượng màu tim vẫn trổ bông
níu lại thời gian chong nét bút
trường xưa ai đã khép thư phòng .

mạc phương đình

Về Thăm (4)


Tháng Tám ta về thăm người ấy
người của mùa thu một trăng rằm
nắng rót buổi chiều vàng Khánh Thọ
ngày về buông lỡ mắt đăm đăm

có, không xe ngựa con đường đá
gió gởi về xuôi giọng hát trầm
quán nhỏ quay nhìn ngày tháng lạ
lối mòn nhắc lại chuyện trăm năm

tìm cây số bảy rêu mờ dấu
mê mải đi qua những tiếc thầm
hỏi chợ Cây Sanh người chẳng biết
mắt nhìn ngơ ngác tóc hoa râm

con kênh lặng chảy qua chiều muộn
tháng tám bàn chân nước lạnh căm
tháng tám quay về đào dĩ vãng
nơi đâu chỗ ấm để ai nằm ?

bao nhiêu kỷ niệm thời đi học
đủ góp hành trang một viếng thăm
bờ giậu năm nào hoa cúc nở
mùa thu còn sáng ngõ xa xăm.

mạc phương đình

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2009

NỬA PHẦN CÒN LẠI


Anh trừ mất cuả em phần bánh ngọt
Mẹ vưà mua từ chợ cho anh, em
Anh tham quá, chia không đều, em khóc
Mẹ giận anh , phết mấy phết roi đòn

Anh hay phá , trèo cây , tay chảy máu
Áo rách tươm, quần sứt chỉ luôn lai
Em mét mẹ, anh gườm gườm , em chẩu
Sợ nhéo tai, hù ma tối dài dài

Anh cốc đầu, biểu em đeo giỏ học
Anh lo chơi đánh đáo, đá cầu lông
Em la nặng, anh cắm đầu chạy trước
Mặc cho em lê bước lết sau lưng

Năm tháng trôi, hai đưá mình đã lớn
Mẹ đâu rồi ? anh nói với em đi!
Cha cũng ngủ giấc miên trường vô hạn
Còn ai đây cho em được phân bì ?

Nưả phần bánh, hay giành anh thuở nhỏ
Lâu mau rồi mình chưa được ăn chung
Rộng một biển, hai cuộc đời cách trở
Còn đâu đây tiếng mẹ gọi sau vườn

Em hay đếm những ông sao anh chỉ
Chừ riêng tư , em mới biết mình buồn
Có nhiều lần, nhìn trời đêm , em nghĩ
Cha chỗ nào ? Có nhớ chúng mình không ??

Tặng anh Mạc Phương Đình,
cảm hứng bài" vòm cây cổ thụ"

Đông Hương

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2009

Vòm Cây Cổ Thụ


Thuở còn bé con thường trốn học
ná cao su luôn ở trên tay
mải mê theo dấu đàn chim nhỏ
săn bắn, vui chơi suốt tháng ngày
vác chiếc cần câu theo lạch suối
bao nhiêu chữ nghĩa gởi mây bay..

Cha thường căn dặn nên chăm học
khỏi phụ cơm cha với chữ thầy.
tuổi trẻ ham chơi đâu có hiểu
niềm vui phung phí tuổi thơ ngây.

Rồi một bữa, cha dò biết được
tay cầm roi, cha rượt đánh con
chẳng may chân vấp vào mô đá
cha ngã làm con điếng cả hồn
đau suốt mấy ngày không dậy nổi
con buồn nhưng mẹ lại đau hơn
mẹ bảo : vì con cha phải khổ
cha đau, con xót cả trong lòng..

Từ đó con lo chăm chỉ học
đáp đền cha mẹ những hoài mong.
cha vẫn như vòm cây cổ thụ
suốt đời che mát bước chân con.

mạc phương đình

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2009

Bài họa "Cúng Mẹ" của Cụ HÀ THƯỢNG NHÂN


CÒN ĐAU

(hoạ bài “Cúng Mẹ” của M.P.Đ)

Mẹ một đời lấy vải thô làm áo
Cất khăn nhung tự ngày cưới năm xưa
Mùa gặt luá lưng còng trên nhát chổi
Hình ảnh này ai bán để mình mua ?

Là phú hộ mẹ cơm rau từng bữa
Cà với dưa thay đổi suốt năm dài
Mẹ im lặng không bao giờ lý lẽ
Hình ảnh này còn mãi ở lòng ai !

Tóc đã bạc vẫn chịu thương chịu khó
Luôn tay chân không hề ngủ ban ngày
Mẹ thật quả chỉ cho mà chẳng nhận
Ai đói nghèo mẹ lại giúp cho vay.

Ôi người mẹ Việt Nam, thương mẹ quá
Đọc bài thơ : chỉ một miếng trầu thôi
Một miếng trầu cho người không nhạt miệng
Tưởng giờ đây nước mắt đã khô rồi

Bài thơ nhỏ khiến lòng này nhớ mẹ
Cám ơn thơ, ngày giỗ nhớ cau trầu
Nay mình dẫu mái đầu phơ tóc bạc
Đọc Phương Đình, lòng thổn thức còn đau.

HÀ THƯỢNG NHÂN

Cúng Mẹ


ngày mẹ mất, vẫn còn trong túi áo
mấy chục đồng con cho mẹ hôm xưa
món tiền nhỏ, từ công con làm chổi

hết cau trầu mà mẹ chẳng kịp mua

con biết mẹ phải nhịn trầu mấy bữa

sau khi ăn, nghe tiếng mẹ thở dài

chiếc ống ngoáy nằm trên bàn lặng lẽ

mẹ không tiền mà chẳng dám hỏi ai !


đi tù về, gia đình cùng khó nhọc
con xin làm chổi đót sống qua ngày

hàng đã nộp mà tiền công chưa nhận
gạo sắn nhờ hàng xóm giúp cho vay

lát sắn sượng cỏng hạt cơm nhẹ quá
không còn răng đành mấy hạt cơm thôi

bụng mẹ đói nhưng cau trầu ấm miệng

bảy mươi năm đậm nhạt cũng quen rồi

nơi quê người mỗi lần con cúng mẹ

trên mâm cơm luôn có đĩa cau trầu

nhìn vôi trắng con nhớ vầng tóc bạc
mất mẹ hiền đời dồn dập thương đau.


mạc phương đình