Thứ Hai, 4 tháng 10, 2010

Hy Vọng



Ta như cây kiểng trồng trong chậu
màu đất muời năm đã nhạt rồi
chút rễ khô cằn không thẩm thấu
vẫy vùng như đứa trẻ trong nôi

mười năm cặm cụi vì cơm áo
tâm sự còn đâu gửi thế nhân
bè bạn xa rồi như mộng ảo
quê hương niềm nhớ mãi như gần

lay hoay mơ tưởng vun chồi mới
gắng bón thêm đời một chút phân !
gượng giữ niềm tin còn đất nước
sâu trong màu lá vẫn còn xanh

vẫn nuôi hy vọng mùa hoa nở
khi gốc vùi chôn giữa đất lành
đủ nước cho cây bừng trổ lộc
đất trời rạng rỡ tắm hương xuân

ta như cây kiểng trồng trong chậu
xin giữ dùm nhau nắm rễ già
rồi sẽ có ngày trên đất mới
ngàn cây cằn cỗi sẽ đơm hoa.

mạc phương đình

Thứ Tư, 29 tháng 9, 2010

Ru Em



Ru em một nửa giọt mưa
rụng trên mái lá buổi trưa quê nhà
gió về thao thức đường xa
người về ru đậm tuổi ngà ấu thơ

giọng xưa mẹ hát ầu ơ
anh ru bằng những đợi chờ xa xăm
hạt mưa dỗ giấc em nằm
lời thơ khua động tháng năm ngọt ngào

thôi đừng ngủ với chiêm bao
gom đầy thương nhớ rót vào lời ru
bây giờ lạ giữa mùa thu
có không một cõi phù du bên đời

ru em chẳng đủ bằng lời
gọi trăng thu xuống đầy vơi giấc nào
gối sầu một thủa xanh xao
lời ru lắng nhịp thấp cao ngập ngừng
 
mạc phương đình

Buồn Theo Cuối Hạ



Nắng đủ chín soi mùa hạ cũ
đoá sen hồng thơm dấu mây xa
em đi qua đó như màu nắng
gội tóc thời gian bỗng ngọc ngà

Có còn xuân sắc sau tà áo
để bóng mây qua gửi tấm lòng
mùa hạ mặn nồng tia mắt ấy
giật mình rơi xuống cả thu phong

Có còn hạt bụi chìm trong tóc
hạt bụi thơ ngây nét hạ buồn
sóng nhỏ vỗ về bằng kỷ niệm
mịt mờ như một dấu trăng suông

Em đi qua đó qua mùa hạ
ngày nắng triền sông con bướm xưa
hối tiếc một lần dầu vội vã
hỏi người năm trước đã về chưa

Bên trời mùa hạ không còn nắng
cơn gió ngọt ngào theo bóng mây
tà áo ai về bay huyễn mộng
sầu nghe chuyện cũ những hao gầy

mạc phương đình

Thứ Sáu, 24 tháng 9, 2010

Lỗi Hẹn


đừng giận nhé, đừng hờn anh tội nghiệp
bởi hôm qua lỗi hẹn với em rồi
anh suy nghĩ, chọn đường không bước tiếp
càng đi, càng mang lỗi với em thôi,

em cứ bảo "tình yêu không có tuổi"
chắc khi yêu em ngơ ngác, mù mờ
trái tim nhỏ đang một mình lầm lũi
mang ngọt ngào thấm đẫm mảnh tình thơ

em cứ bảo "em có quyền chọn lựa
ta yêu nhau, tình như cả mùa xuân
bầu trời này dành riêng cho hai đứa
mình yêu nhau, tình mãi mãi trong ngần"

với tuổi trẻ tình yêu thường mù quáng
lúc đã yêu không hơn thiệt so đo
ngày gặp em trái tim anh lạng quạng
mắt môi kia cũng run rẩy bất ngờ

sợi tóc trắng dìm xuống lòng khao khát
thương yêu em đành lỗi hẹn nghe em
thời gian sẽ giúp tình em phai nhạt
đường tình kia rồi cũng sẽ êm đềm.

mạc phương đình

Chối Bỏ

em, ngọn gió bay hoài không ở lại
thời gian đi, mây nước cũng trôi theo
đêm ngơ ngác, ngày buông xuôi mê mãi
dòng sông xưa xa xót bỏ quê nghèo

em, thơ ngây một thời khung cửa nhỏ
tóc mùa xuân còn gội ướt hương đồng
thôi mắt biếc ngỡ ngàng đêm bỏ ngỏ
khép lòng mình vần vũ gọi mưa đông

ta gói nốt xôn xao ngày tuổi trẻ
tặng cho em bằng dịu ngọt thơ ngây
em chẳng nhận để gối sầu lặng lẽ
bao nhiêu năm bóng cũ bỗng xa bầy

cho dẫu tiếc, chim bên trời chưa mỏi
thôi một mình đau nốt bước lang thang
đôi cánh mỏng còn in bao dấu hỏi
thuở chia xa buồn xanh ngát địa đàng.



mạc phương đình

Bong Bóng


 đêm qua trong buổi tiệc

có chiếc bong bóng bay
chiếc bóng như tiếng gọi
niềm nhớ, men rượu cay
ta mở chiếc bong bóng
lẳng lặng ra hiên ngoài
viết tên em lên bóng
thả bay trong trời sao
bóng nhớ căng thêm gió
nỗi nhớ dâng dạt dào
bóng bay lên trời rộng
bóng bay như chiêm bao
chiếc bóng là chiếc bóng
em ơi ! em phương nào
bóng người hay bóng nhớ
nỗi đời còn xanh xao
bóng em hay ảo ảnh
đắng cay lẫn ngọt ngào
bóng bay giữa đêm gió
ta cùng bóng về đâu !


mạc phương đình

Thứ Năm, 23 tháng 9, 2010

Bạn Cũ

giật mình, ai chợt vỗ vai
ngẩng lên ngơ ngác, nhìn hoài : lạ huơ

sâu trong khoảng nhớ nghi ngờ
(dường như thằng bạn tuổi thơ láng giềng?)

tháng ngày tưởng mãi ngủ yên
hay đâu thức giấc vọng miền quê tôi

(thì ra, đúng hắn đây rồi
đàn ông mà có nụ cười thật xinh
thêm đôi mắt ướt, đa tình
vẫn còn thấp thoáng bóng hình thuở xưa)

gặp nhau buổi họp mặt, trưa
công viên nắng nhẹ giữa mùa Lễ, thu

ba mươi năm trước chung tù
chia nhau nỗi khổ mịt mù đắng cay
vui mừng siết đỏ bàn tay
Quảng Nam hội ngộ giấu đầy quê hương

tưởng như về lại thăm trường
thầy xưa bạn cũ bốn phương cùng về.

mạc phương đình

Không Thể Hiểu

Đôi khi em bảo : yêu em nhé,
rồi lại thì thầm : thôi hãy quên
đế lúc em buồn em lại khóc
một mình lặng lẽ với chiều lên

Rồi thơ em viết, xin đừng giận
trong lúc em luôn cứ dỗi hờn
em bảo không thèm yêu anh nữa
quay về sống với nỗi cô đơn

Rồi em nắn nót những vần thơ
hờn trách rằng anh quá hững hờ
không đến cùng em chung dệt mộng
để em chờ đợi với bơ vơ

Ôi, không thể hiểu, biết làm sao ?
anh đã cho em những ngọt ngào
 em đến rồi đi, rồi giận dỗi
ru đời huyền hoặc với chiêm bao

mạc phương đình

Thứ Sáu, 10 tháng 9, 2010

Những Ngăn Tim

 Từng đêm ta hỏi vào mơ mộng
em ở ngăn nào trong trái tim
dẫu biết rằng em đang ở đó
nhưng sao ta vẫn mãi đi tìm ?


Một ngăn tim dành cho cha mẹ
ngăn lớn hơn, nguồn cội Việt Nam
ôi Tổ quốc muôn đời rực rỡ
như theo dòng máu chảy ngàn năm


Một ngăn tim dành cho bè bạn
cho dẫu quen hay lạ một đời
trong bốn biển đậm tình nhân ái
lòng thương yêu như sóng trùng khơi


Em ở đó ngọt ngào tiếng gọi
như trăm năm hiện hữu đợi chờ
ngăn tim nhỏ, tình yêu tràn lấp
mãi kiếm tìm trong nỗi bơ vơ


Ta mãi để trong tim dấu hỏi
em về đâu một thuở ru tình
thời gian đang mở hay đang khép
một khoảng xa gần, một nhớ, quên !


mạc phương đình

Thứ Năm, 26 tháng 8, 2010

Đời Thường


những câu hỏi cho lòng thù hận ?
đã làm người sao chẳng yêu nhau
anh có lỗi,...em ơi đừng giận
giận nhau chi thêm bạc mái đầu

đời ngắn ngủi nương nhau mà sống
mang tình yêu đến với tha nhân
sống vì người tấm lòng mở rộng
ta thương người như ta thương thân

trong cuộc sống ai không lầm lỗi
dìu nhau qua gian khó nhọc nhằn
đốt ngọn đèn soi lên tăm tối
nhìn lỗi mình để biết ăn năn

người xưa dạy : bốn phương là bạn
là anh em, cùng kiếp con người
không giúp nổi ai qua hoạn nạn
thì tặng nhau dẫu một nụ cười

chút an ủi nâng người đứng dậy
xếp tị hiềm ganh ghét nhỏ nhen
mong người nhẹ gánh như mình vậy
gắng vượt lên trên những thấp hèn

tham sân si, đời thêm mệt mỏi
nuôi thuơng yêu tâm sẽ nhẹ nhàng
luôn tha thứ, ngọt ngào tiếng nói
hạnh phúc vào mở cửa thênh thang

mạc phương đình

Tiếng Xa

đêm chan dấu lạnh vào đông
gọi qua phương nắng tiếng bồng bềnh vui
hỏi sao thơ mãi ngậm ngùi
em khoe mưa gió mù phơi mấy ngày
tháng mòn đông đã về đây
bên kia con phố chiều xoay lại gần
đợi người nhắc với mùa xuân
tiếc chi vài bước ngại ngần dấu quen
tưởng đôi mắt rụng hoa đèn
từng con chữ sáng vừa lên ngập ngừng
tiếng em mềm ngọt rưng rưng
ngày đi khập khiểng giọng chừng đã xa


bâng khuâng với nỗi quê nhà
mười năm vời vợi buồn qua ngõ về

mạc phương đình

Đợi Chờ Em


em chập chờn đi, như ghềnh như thác
lòng ta buổi chiều, khô cằn sa mạc
một thoáng bâng khuâng, một chút đợi chờ...

em vẫn là thơ, từ trong hương gió
ta vẫn chờ em, con đường hoa cỏ
ta vẫn đợi em, nỗi sầu chưa ngỏ
ta vẫn chờ em, một lối đi, về...

em vẫn là trăng, năm nào soi bóng
thấm đẫm tình nhau, về lối hẹn xưa
những ngày tháng nào, tưởng đời cát bụi
dẫu không phôi pha, tình là giọt mưa

ta vẫn chờ em, thác ghềnh đâu ngại !
mây vẫn còn bay, đường vẫn thênh thang
ta vẫn đợi em, tháng ngày tê tái
về đâu về đâu, không chốn địa đàng

mạc phương đình

Thứ Sáu, 2 tháng 7, 2010

Chén Trà Xuân (bài họa của Hà Thượng Nhân)


Tuổi già không uống rượu
Mời nhau bát nước chè
Nước chè hương vị đậm
Bát ngát mối tình quê
Bạc đầu sao ở Mỹ ?
Xuân nghe lòng tái tê
Bát chè còn bốc khói
Thấy lạnh đôi bàn tay
Mà sao đôi khóe mắt
Có chút gì cay cay ?
Tưởng già không còn lệ
Lệ đong bát chè đầy
Nước chè ngày thuở nhỏ
Hương vị còn đâu đây
Ta là ta đấy nhỉ ?
Phương Đông mù mịt mây
Nước chè không phải rượu
Ta vẫn ngờ ta say.


Hà Thượng Nhân

Chén Trà Xuân


Ngày Xuân người uống rượu
ta ngồi uống nước chè
ấm chè xanh Tiên Phước
ngọt ngào mùi hương quê
đầu xuân nơi Bắc Mỹ
hơi lạnh còn tê tê
chén trà toả hơi nóng
ấm trong lòng bàn tay
bỗng dưng dào dạt nhớ
khoé mắt dường cay cay
chừng như có giọt lệ
rơi xuống chén trà đầy
vị trà pha nước mắt
tỏa mùi hương quanh đây
bạn bè giờ xa khuất
quê hương như bóng mây
cồn cào trong gan ruột
chén trà làm ta say.

mạc phương đình

Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2010

Phải chi

Phải chi

Thơ : Mạc Phương Đình
Nhạc : Anh Bằng
Hoà âm : Nguyễn Long Khánh
Tiếng hát : Tiểu Muội


Thứ Ba, 9 tháng 2, 2010

Mùa Xuân Ơi

Về Lại Cùng Xuân


Em bước vào ta từng bước nhẹ
mùa xuân quấn quít mở vòng tay
hương môi ngây ngất pha mùi rượu
đầu lưỡi tìm nhau lạc tháng ngày
viết nốt những dòng thơ buổi ấy
soi hồn vẽ lại bóng thơ ngây
hai mươi năm lẻ như ngàn dặm
ngàn dặm trong tim một bóng mây
ngẩng mặt rót tình qua khoé mắt
lệ mừng lệ xót trộn hương cay
dìu em buổi sáng vòng yêu dấu
uống trọn mùa xuân chưa đủ say
hương tóc tan vào từng nốt nhạc
lời ca em thoáng một trăng đầy
gối đêm thao thức riêng ai biết
ai gọi vào khuya sương khói bay
câu hỏi mịt mù em trước mặt
chiều mưa xe đỗ bóng hàng cây
cho nhau ngây ngất không nhìn lại
thôi nhé thời gian dấu thở dài

mạc phương đình

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2009

Đêm

nghe khuya, nhạn cuối chân mây
bay qua rụng tiếng gọi bầy xuống đêm
ngàn sao lặng rũ sương mềm
ngỡ con đom đóm mù thêm dặm dài
một đời vụng những tàn phai
gót chân lữ thứ tiếc hoài thời gian
tặng nhau một nửa tro tàn
chiêm bao bỏ lại nhân gian ngại ngần.

mạc phương đình