Thứ Năm, 26 tháng 5, 2011

Chuyện Cũ


mãi đem chuyện cũ kể hoài
vẫn nghe lời rót vào tai ngọt ngào
ngỡ mình như giữa chiêm bao
buồn vui tiếc nhớ tưởng vào lãng quên
đêm đen thắp ngọn lửa tình
soi trong tiềm thức gập ghềnh quan san
ấu thơ lạnh bếp tro tàn
phượng xa từ buổi gian nan vào đời
theo người bước cũng hụt hơi
mẹ cho câu hát à ơi nghìn trùng
bể dâu bầm nát thủy chung
tuổi trai đã lỡ vẫy vùng súng gươm
quên từ nửa đóa môi thơm
chim non gảy cánh áo cơm đoạ đày
người đi lạc giấc ngủ say
mùi hương kỷ niệm như mây cuối trời

mạc phương đình

Thứ Năm, 19 tháng 5, 2011

CHỮ MẸ


một chữ Mẹ sao thân thương quá đỗi
nhẫm trong tim nghe đầy ắp ngọt ngào
đọc chữ Mẹ chợt thấy lòng rung động
lòng Mẹ hiền như những khúc ca dao

tiếng gọi Mẹ, bỗng oà trong mừng rỡ
chữ đầu tiên bập bẹ lối vào đời
từ cuống rốn con hành đau bụng Mẹ
tháng năm dài câu hát Mẹ à ơi

những đêm lạnh mẹ ủ nồng con ngủ
nóng trưa hè Mẹ quạt chẳng ngừng tay
con đau ốm, Mẹ nhiều đêm thức trắng
lòng thương yêu trời biển đủ đong đầy

mẹ lặng khóc theo nỗi đau con trẻ
lòng mẹ vui nhìn con bước vững vàng
mẹ chịu đói dành cho con no đủ
vì thương con Mẹ nặng gánh gian nan

ôi chữ Mẹ lớn như trời như biển
chỉ một âm mà như tiếng sấm rền
con gọi Mẹ nghẹn ngào trong cuộc sống
dẫu buồn vui chẳng có lúc nào quên

mạc phương đình

Thứ Hai, 16 tháng 5, 2011

Con Cóc Đầu Đời



Tôi làm thơ từ hồi tiểu học
gửi cho em con cóc đầu đời
gửi xong, trốn lớp vài ba bữa
gặp lại nhìn em ngượng chín người

Vào lớp trông em, em ngó lơ

tôi thầm nhẫm lại mấy câu thơ
chữ yêu tôi cóp từ trong sách
sao nó làm tôi cứ ngẩn ngơ

Mới tuổi mười lăm đã vấn vương

nhà em nhìn xế cổng nhà thương
tôi đi qua đó trong ngày nghỉ
chân bước tung tăng mấy dặm đường

Qua nhà em mắt tôi nhìn thẳng

chẳng hiểu em có thấy tôi không
dù lòng cứ bảo quay nhìn thử
chẳng dám nhìn đâu ! chân cứ run

Cuối năm đổi lớp, thêm con cóc

lần đó gặp tôi, em mỉm cười
đêm ấy tôi về nuôi mộng đẹp
bắt đầu cho chú cóc lên ngôi

mạc phương đình

CHO NGƯỜI


Người ở đó, dòng đời đang cuồn cuộn
dấu thơ ngây trôi dạt phương nào
đôi mắt ấy buồn vui như mộng tưởng
  ngỡ bàng hoàng nương tựa một chiêm bao


Trăng vẫn còn vàng, bên bờ kỷ niệm
ngón tay xưa ngơ ngác buổi đầu tiên
chút run rẩy từ nụ hôn thuở ấy
  cháy thương yêu lên ngõ mắt thu hiền


Đêm có còn dài, nỗi buồn chờ đợi
những ra đi không hẹn một quay về
son phấn đã tô hồng lên tuổi nhỏ
chỉ một lần đủ cháy rực đam mê ?


Đời phù vân qua bốn mùa sông biển
mắt ai đây ngấn lệ phút bình an
mây có nổi bập bùng theo chút lửa
câu hát khuya mang lời gió trên ngàn


Những dấu hỏi dẫu không buồn hồi đáp
vẫn ngập ngừng từ một nỗi chia xa
rồi có lúc người quay nhìn bóng tối
  vọng nghe hồn biển sóng mãi ngân nga

mạc phương đình

Dòng Xưa


ta về nghe mưa trên cây trứng cá
tìm chút buồn vui của thuở học trò
ngủ giữa quê hương sao lòng vẫn lạ
người đuổi qua đời hoa nắng thơm tho

ngẩng mặt lên nhìn 
dấu ngày tàn tạ
cúi xuống buổi chiều 
vớt nỗi bâng khuâng

em ơi mây nước là đâu nhỉ ?
câu hỏi thầm như đã lụi tàn
ta hỏi một mình đêm tịch mịch
thôi đành mơ mộng bóng quan san
 
cuối thu nắng nhuộm chiều thoi thóp
trường cũ người xưa, những hợp tan
tiếng trống giật lùi từng bước nhỏ
dòng xưa nhịp guốc cũng mơ màng

mạc phương đình

Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2011

Còn Gì ?


bên trời con én gọi xuân
cỏ hoa còn ngủ với rừng cuối đông
người về giấu bước long đong
mang hương ngày cũ rửa dòng lệ xưa
hỏi xuân chừng rụng mấy mùa
cành mai kỷ niệm nào thưa lá vàng
tóc huyền chảy bóng chiều sang
ngẩn ngơ lối cũ giữa mang mang buồn
người về nhạt bóng trăng suông
mười năm đâu hẹp chặng đường riêng ai
vẫn chia từng tiếng thở dài
tuyết sương không đủ mờ phai dấu tình
mùa xuân nghiêng với lênh đênh
còn đây cánh nhạn gập ghềnh biển khơi
Mạc Phương Đình

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2011

Mộng Và Thực




 em đến bên đời như giấc mộng
ngọt ngào như cuộc rượu chưa say
tưởng như mưa gió không về lại
cho những niềm vui mãi cứ đầy

em đến bên đời như khúc ca
vọng lên trong nỗi nhớ quê nhà
dư âm thời trẻ đầy hương vị
mê lộ về giăng lối cỏ hoa

em đến bên đời ngọt tiếng thơ
hương xưa ngà ngọc chút sương mơ
cho ta câu hát thời xa lắc
vẽ dáng mùa xuân thuở đợi chờ

em đến bên đời câu dịu ngọt
khua tình thức giấc với thời gian
ngỡ như tâm sự không còn nữa
thao thức nào chia chút ngỡ ngàng

em đến bên đời ta rất vội
bàng hoàng trong khúc hát chiều mưa
bàn tay chưa nhạt màu băng giá
níu vọng tình nhau một tiếc xưa.

mạc phương đình

Thứ Hai, 25 tháng 4, 2011

Một Trang Đời


thao thức tưởng, lòng như tờ giấy trắng
mở trang đời, dĩ vãng đẩy tràn lên

mây trên nguồn, tia chớp rọi vào quên
màu áo trắng bay qua miền thơ ấu
trăng thu sáng khoe cúc vàng bờ giậu
đường tương lai mơ mộng tuổi thần tiên ..

giao thừa nào nghe súng nổ ngoài hiên
người qua cửa máu đầm đìa áo trận
mùi tang khó quyện nỗi buồn căm giận
đẩy thanh xuân rời nghiên bút lên đường
 

một ngả nào méo mó nghĩa quê hương
súng đạn trải trên tấm lòng vô tội
mấy mươi năm chia một niềm thống hối
cắt lòng nhau đem cốt nhục tương tàn
 

ngẩng đầu lên đau một giải giang sơn
bởi tham vọng mê mù vì chủ nghĩa
rừng với biển trở nên ngàn mộ địa
mưa sông quê trôi giạt những oan hồn
những đòn thù đổ ngập bóng hoàng hôn
người bỏ xứ quặn đau từng khúc ruột

kẻ kiêu ngạo ngồi trùm lên Tổ Quốc
nuôi hờn căm cho giả dối riêng mình
bán linh hồn, lo mãi quốc cầu vinh,
lời Nguyễn Trãi, Hưng Đạo Vương còn đó !

ước mơ nào trong những dòng lệ nhỏ
người ra đi mong một lúc quay về
đem yêu thương vá lại mảnh tình quê
hoa nhân ái nở bốn mùa rực rỡ

nhìn bàng hoàng qua trang đời chợt mở
lòng rưng rưng nhớ Mẹ chốn quê nhà.

mạc phương đình

Thứ Năm, 21 tháng 4, 2011

Con Bướm & Mùa Xuân


xưa quen nhau, em trách ta là bướm
bay thẩn thơ tìm những phấn hương xa
để bây giờ cuộc tình đang nồng đượm
em bỏ đi, quay quắt nỗi quê nhà

em bỏ đi con bướm nào quay quắt
đêm giật mình hương phấn cũng bay theo
hạt bụi nào đau mờ con mắt
nỗi nhớ nào trong tim làm reo

buồn chẳng phải em đi mang nỗi nhớ
bởi quê nhà thao thức vẫn chìm sâu
bởi tóc xanh tháng cũ đẫm trăng sầu
lời hẹn ước chút ngọt ngào, xa lạ

em, quê nhà, nỗi yêu thương là một
ta hóa thành cánh bướm tương tư
lời gọi em từng đêm thảng thốt
chút men tình một lần, làm ta ngất ngư

con bướm xưa si cuồng qua biển rộng
những cánh hoa vẫn nở đầy xuân
tha nỗi nhớ con chim bay tìm bóng
biển, mùa xuân đáy mắt trong ngần.

mạc phương đình

Đời Là Phù Du, Nhạc & Lời Nghiêu Minh, tiếng hát Hoàng Quân

Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2011

Một Lần Quay Lại


Ta chừ quay lại bên sông cũ
nhìn dáng em xưa chợt thấy xuân
nắng vẫn còn thơm trên tóc lụa
mây treo thủa ấy cũng trong ngần

Em còn đuôi mắt xanh mơ mộng
mang đợi chờ theo sáng ngõ trăng
đan những vòng quay từng nhịp thở
tháng ngày lay lắt giữa bâng khuâng

Trong ta thao thức ngàn câu hỏi
dòng nước chiều trôi bóng dặm dài
tưởng xóa ngày đi không  dấu vết
con đường vô định có tàn phai ?

Hỏi ai đang hỏi trong thinh lặng
sông cũ sương mưa bỗng võ vàng
em biết ta về trong bỡ ngỡ
theo từng bước nhỏ dấu hoang mang

Ta về theo em trong tim đau
mênh mông nước trôi qua chân cầu
ngẫng mặt trông vời chiều rất lạnh
nhìn xuân giọt lệ rụng về đâu.

mạc phương đình

Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2011

CHIẾC GẬY


Em thì thầm, xin là chiếc gậy
để cho anh chống đỡ tuổi già
dòng xuân đang chảy trên từng nhánh
những nhánh đời trôi với nỗi xa

Năm mươi năm gập ghềnh ngọn sóng

những gió sương gội trắng tóc xanh
đã trót vụng về trong chữ nghĩa
cho em một thoáng cũng không đành

Chiếc gậy thần kéo mùa xuân lại

bao dư hương theo gió bay rồi
bông hồng năm trước khô trong sách
có nhắc giùm nhau cũng thế thôi

Phải chi ngày tháng vui chờ đợi

để nụ cười em khỏi bẽ bàng
chiếc gậy nhiệm mầu mang tuổi trẻ
xuống đời chưa mỏi bước lang thang

Chiếc gậy mùa Xuân hoa đã nở
cho anh vươn tới dấu tình nào
bao nhiêu mơ ước đường mai rộng
sương gió về đâu nỗi khát khao

mạc phương đình

Thứ Ba, 29 tháng 3, 2011

Tàn Tro Ngày Cũ


đêm gọi gió chạy dài theo phố lặng
mảnh liềm trăng cuối tháng đứng cô đơn
lòng bỗng rớt sâu xuống cùng hoang vắng
đợi tin em như ngày tháng chập chờn

phố đang ngủ khi thời gian vẫn thức
em và xuân giờ đuổi dấu chân ta
vùng tuổi trẻ đang ngọt ngào ray rứt
theo ngày đi mang nỗi nhớ bay xa

phía bên em nắng xưa đầy như lụa
lá me bay trong buổi hẹn trưa nào
trên vai nhỏ áo thơm màu cỏ úa
người đợi người xa mắt lạ chiêm bao

chút bỡ ngỡ ban đầu đang lắng xuống
ấm bàn tay câu gần gũi bâng khuâng
ngày tháng đợi như mê lầm tưởng tượng
gọi nhau về tặng nốt chút thanh tân

ơi đêm nay chân buồn rong phố ngủ
nghĩ về em từ khoảng nhớ không gian
xin giữ lấy, trăng ơi ngàn ấp ủ
cho mùa xưa ấm lại mảnh tro tàn.

mạc phương đình

Thứ Năm, 24 tháng 3, 2011

Bâng Khuâng


ngồi với nắng, anh nhớ chiều mưa cũ
ta bên nhau ôn kỷ niệm thật đầy
trước tiễn biệt mưa giăng chiều ủ rũ
mai xa rồi phương đó có nhiều mây ?

ngồi với gió, nghe thì thầm gió rớt
lá vàng thu rụng trên tóc em xanh
bàn tay ấm gượng đôi lời diễu cợt
nỗi bâng khuâng ai cũng giữ riêng mình

mưa ở đó có làm cong nỗi nhớ
anh đi qua không tìm được con đường
ngày tháng lụn thấm chút tình bỡ ngỡ
cứ hỏi thầm ray rứt dấu yêu đương

có lẽ gió cùng tháng ngày phiêu lãng
đẩy đưa xa thêm lặng lẽ ngày xuân
em đứng lại đợi mây nguồn vô hạn
trôi về xuôi một thuở gọi tin mừng

nỗi háo hức như một thời mưa nắng
kìa thời gian không dừng lại chờ nhau
anh thất lạc giữa nỗi buồn xa vắng
nghe sương đêm gội trắng tóc xưa sầu

mạc phương đình.

Thứ Hai, 14 tháng 3, 2011

Dấu Vết Thời Gian


 có ai vừa rắc vào ban sớm 
một chút mùi hương thật đậm dà 
 dấu vết mùa xuân như lãng đãng 
bay cùng năm tháng đã chia xa

mùa thu về lại, mùa thu về
con đường đi qua trong mỏi mê
đừng hỏi mầu trăng sao phiền muộn
sao dấu trong lòng một cõi quê
 
xao xác như vàng bay lá cũ
lá bay, xao xác để thu buồn
lá bay chập chùng trong mưa lũ
tê tái bàn chân trên ngõ sương
 
có ai vừa gõ vào tâm tưởng
một chút xuân xanh lạc dấu tình
câu hỏi rơi theo từng giọt nước
thấm vào cơn gió bỗng lênh đênh
 
thôi ta đừng hỏi em và mộng !
xin trả về xưa những dấu yêu
mảnh vá thời gian mòn sợi chỉ
một thời đau đớn với nâng niu... 

mạc phương đình

Thứ Năm, 10 tháng 3, 2011

Gặp Bạn Cũ


(Kỷ niệm ngày tái ngộ
gia đình Lam Điền NHT)

 mười ba năm, bây giờ gặp lại
cầm tay nhau nửa tủi nửa mừng
tám năm cuốc đất tay chưa mỏi
cứ nghĩ lòng mình vẫn dửng dưng

xưa ta và bạn cùng lưu lạc 
sống giữa tiêu điều để kiếm ăn
chọn giữa tang thương mà đứng dậy
bàn tay chai sạn chẳng băn khoăn

tưởng chôn một kiếp thân tàn tạ
giữa mấy vồng khoai luống đậu kia
đâu ngỡ có ngày trên đất Mỹ
gặp nhau tâm sự cạn đêm chia

mười ba năm vắng sao không lạ
thấm thoát đồ chừng như mới đây
thấy bạn chẳng già, vui đấy nhỉ
đời thôi một thoáng nhẹ như mây.

mạc phương đình

Em Về



Còn đây một đoá ngâu vàng
anh xin dành lại tặng nàng..làm quen

sông Hương xanh mắt em hiền

trăng soi thôn Vỹ chút phiền muộn xưa
nón em nghiêng tuổi qua mùa
Kim Long vẳng tiếng gà trưa dỗ dành
em về Bến Ngự đường quanh
dốc Nam Giao ngỡ lối mình bâng khuâng
dẫu tay chưa vẫy một lần
vẫn nghe thao thức nhịp chân em về ...

mạc phương đình

Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2011

Đêm Và Ngày



 Đêm phía trước, ngày phía sau lặng lẽ
chiều chưa đi đêm đã tràn lên
những sợi tóc đang xanh, chợt trắng

em không về lạnh vũng đời quên

dù lặng lẽ ngày cứ đi mải miết
dấu thời gian thức ngủ chập chờn
ta ờ lại bình yên một thuở
gặm nỗi buồn pha chút cô đơn

đêm che giấu kìa ai giọt lệ
người xa người đã lỗi mùa xuân
ngày phía trước thênh thang như nắng
thôi đợi chờ xa xót vầng trăng

hỏi nơi ấy em còn đêm tối
nghe tiếng phone như thuở giật mình
nhốt ngày tháng vào trang thơ
không gi
ận hờn chiều vẫn lênh đênh

mạc phương đình

Phượng Huế - Mối Tình Đầu - Thơ Đỗ Trung Quân