Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

HƯƠNG GIÓ TUỔI THƠ

 
 theo chân anh ghé về thăm quê Ngoại
sông Th
ủ Bồn nước vẫn nhịp giòng xuôi
Ngo
ại ơi Ngoại ! Hồ Trường bình rượu đợi
nay con v
ề , lưu lạc mãi, quên nôi

anh g
ọi em , ngồi cạnh cầu sau bến
m
ấy hàng cau hương gió tuổi ngày xưa
chi
ều gặp khói thổi cơm bên bếp ấm
anh hù em : dòm áo tr
ắng con ma !

em tr
ọ trẹ giọng " Quảng Nôm " anh cười ngất
thôi đi cô ! Hu
ế chính cống cho rồi
răng v
ới rứa , hàng bắp nhe khúc khích
l
ại trêu em , anh thiệt ! tức tràn người

m
ấy chục năm , xóm làng thay đổi l
ng
ười không quen , màu đỏ uốn cây c
con nghé nh
ỏ đứng buồn nhìn luá m
bi
ết khi mô nhai rạ thở ra thơ !

anh đ
ưa em theo chuyến tàu xuyên Việt
đi t
ừ Nam ra Bắc , ghé về Trung
H
ồng , Hương khóc, chín con rồng nước đục
mùa phù sa nay lúa h
ết đòng đòng !

thôi v
ề anh ! quê hương em quên tuổi
th
ời thôi nôi ôm vú mẹ ,anh giành
th
ời lội ruộng bắt bống , trê gặp điã
b
ắt đền anh cõng , nhớ cũng thôi đành !

đht
*gửi anh tôi :Mạc Phương Đình

Bạn Hữu Bốn Phương


Thứ Năm, 21 tháng 7, 2011

Dỗ Dành


dỗ dành đêm có sáng trăng
tuổi thơ yến tiệc về giăng lồng đèn
em còn chút nợ đường quen
mùa thu sấp ngửa cài then giấu mình
vụng về khép với lặng thinh
bóng xưa ngạo nghễ bỏ tình vợi xa
dòng trôi theo ngõ lụa là
ngây thơ nào gửi sầu qua dặm dài
độc hành giữa một thu phai
thời gian không đủ tiếc hoài ngõ riêng
thôi em rụng hết muộn phiền
sâu trong hạt lệ mắt huyền lặng thu
tháng ngày vụng chút tương tư
một thời để lỗi trang thư ngập ngừng
mắt đời xuôi gịọt nào ngưng
thầm thì với bóng mây chừng đã xa
cho em đầy thủa ngọc ngà
trăm năm hay một vòng qua đã tròn.

mạc phương đình

Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2011

THỜI GIAN


Em chưa đến, mùi hương chừng đã lại
tóc em bay mang ngàn sợi tương tư
mắt em đen như nỗi nhớ sương mù
đêm ngà ngọc đậu dưới hàng mi ướt

Em chưa đến, mà dấu đời óng mượt

hơi ấm bàn tay thắp sáng cuộc tình
những câu thơ như sắp sửa hồi sinh
hồn nhảy múa chập chờn từng con chữ

Em chưa đến, con bướm vàng ngái ngủ

đợi mùa xuân về rắc nhụy cho hoa
dấu chân em mờ khoác bóng trăng nhoà
nghe nhịp điệu ngọt ngào trên ngọn sóng

Em chưa đến, tiếng ru nào đã vọng

nụ hôn đầu nghe rát bỏng trong tim
lá mùa thu thôi rụng những vô tình
con sâu nhỏ gặm nỗi buồn rất nhẹ

Em chưa đến, chút hồn nhiên đã hé

nở vào hương xao xuyến tuổi xuân đầy
ta chờ em chôn kín lối thơ ngây
với sương gió, thời gian thầm tiếng gọi

Em chưa đến, hay ta chưa kịp nói !

mạc phương đình

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2011

EM VỀ ĐÂU ?



em về đâu, mang mùa xuân đi vội
để mình ta chờ những chiều lên
đời khắc khoải từ tiếng hờn bóng tối
kỷ niệm nào không nhắc vẫn không quên

em về đâu, biển ngập ngừng với sóng
nỗi bâng khuâng mờ mịt sông hồ
đêm thức giấc vòng tay tìm vô vọng
tưởng mùa xuân giọt lệ hong khô

em về đâu, con đường xưa lặng lẽ
dấu chân buồn mang đậm xuân xanh
những thao thức của một thời thơ bé
tiếng chim xưa rộn rã trên cành

em về đâu hoa bên đời vẫn nở
tuổi ngày xưa những trang giấy học trò
câu lưu bút hồn nhiên rực rỡ
còn trong nhau dòng từ giã thơm tho

em về đâu, về đâu lời hẹn ước
ngón thiên thần đan chặt thơ ngây
ta trở lại võ vàng như giọt nước
rụng vào tim nỗi nhớ vơi đầy.

mạc phương đình

Thứ Năm, 7 tháng 7, 2011

NHỚ, ..QUÊN



Có lẽ đầu ta đã hóa già !
thư em vừa mới chuyển hôm qua
hôm nay viết nữa, rồi không gởi
không gởi sao lòng lại xót xa

Quanh quẩn chỉ là chuyện nhớ, quên
có đêm thao thức nhớ như điên
trách mình thư viết sao không gởi
thầm hẹn ngày mai viết gởi liền

Rồi mai không viết, nhiều công việc
thư gởi thì quên lại nhớ em
cái nhớ cần làm thì chẳng nhớ
sao điều không nhắc, nhớ tăng thêm

mạc phương đình

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2011

Chút Quà


đêm nghe lá rụng vào thơ
trăng treo khập khiểng bên bờ mộng du
tưởng đem cả biển ngôn từ
gọt nên âu yếm Lời Ru một đời
khẽ khàng nghiêng bỏ cuộc chơi
  dấu bâng khuâng cũng dập vùi người đi
mượn hoa vẽ lại xuân thì
tay quên dấu mực, biết gì tặng nhau !

mạc phương đình

Thứ Năm, 26 tháng 5, 2011

Chuyện Cũ


mãi đem chuyện cũ kể hoài
vẫn nghe lời rót vào tai ngọt ngào
ngỡ mình như giữa chiêm bao
buồn vui tiếc nhớ tưởng vào lãng quên
đêm đen thắp ngọn lửa tình
soi trong tiềm thức gập ghềnh quan san
ấu thơ lạnh bếp tro tàn
phượng xa từ buổi gian nan vào đời
theo người bước cũng hụt hơi
mẹ cho câu hát à ơi nghìn trùng
bể dâu bầm nát thủy chung
tuổi trai đã lỡ vẫy vùng súng gươm
quên từ nửa đóa môi thơm
chim non gảy cánh áo cơm đoạ đày
người đi lạc giấc ngủ say
mùi hương kỷ niệm như mây cuối trời

mạc phương đình

Thứ Năm, 19 tháng 5, 2011

CHỮ MẸ


một chữ Mẹ sao thân thương quá đỗi
nhẫm trong tim nghe đầy ắp ngọt ngào
đọc chữ Mẹ chợt thấy lòng rung động
lòng Mẹ hiền như những khúc ca dao

tiếng gọi Mẹ, bỗng oà trong mừng rỡ
chữ đầu tiên bập bẹ lối vào đời
từ cuống rốn con hành đau bụng Mẹ
tháng năm dài câu hát Mẹ à ơi

những đêm lạnh mẹ ủ nồng con ngủ
nóng trưa hè Mẹ quạt chẳng ngừng tay
con đau ốm, Mẹ nhiều đêm thức trắng
lòng thương yêu trời biển đủ đong đầy

mẹ lặng khóc theo nỗi đau con trẻ
lòng mẹ vui nhìn con bước vững vàng
mẹ chịu đói dành cho con no đủ
vì thương con Mẹ nặng gánh gian nan

ôi chữ Mẹ lớn như trời như biển
chỉ một âm mà như tiếng sấm rền
con gọi Mẹ nghẹn ngào trong cuộc sống
dẫu buồn vui chẳng có lúc nào quên

mạc phương đình

Thứ Hai, 16 tháng 5, 2011

Con Cóc Đầu Đời



Tôi làm thơ từ hồi tiểu học
gửi cho em con cóc đầu đời
gửi xong, trốn lớp vài ba bữa
gặp lại nhìn em ngượng chín người

Vào lớp trông em, em ngó lơ

tôi thầm nhẫm lại mấy câu thơ
chữ yêu tôi cóp từ trong sách
sao nó làm tôi cứ ngẩn ngơ

Mới tuổi mười lăm đã vấn vương

nhà em nhìn xế cổng nhà thương
tôi đi qua đó trong ngày nghỉ
chân bước tung tăng mấy dặm đường

Qua nhà em mắt tôi nhìn thẳng

chẳng hiểu em có thấy tôi không
dù lòng cứ bảo quay nhìn thử
chẳng dám nhìn đâu ! chân cứ run

Cuối năm đổi lớp, thêm con cóc

lần đó gặp tôi, em mỉm cười
đêm ấy tôi về nuôi mộng đẹp
bắt đầu cho chú cóc lên ngôi

mạc phương đình

CHO NGƯỜI


Người ở đó, dòng đời đang cuồn cuộn
dấu thơ ngây trôi dạt phương nào
đôi mắt ấy buồn vui như mộng tưởng
  ngỡ bàng hoàng nương tựa một chiêm bao


Trăng vẫn còn vàng, bên bờ kỷ niệm
ngón tay xưa ngơ ngác buổi đầu tiên
chút run rẩy từ nụ hôn thuở ấy
  cháy thương yêu lên ngõ mắt thu hiền


Đêm có còn dài, nỗi buồn chờ đợi
những ra đi không hẹn một quay về
son phấn đã tô hồng lên tuổi nhỏ
chỉ một lần đủ cháy rực đam mê ?


Đời phù vân qua bốn mùa sông biển
mắt ai đây ngấn lệ phút bình an
mây có nổi bập bùng theo chút lửa
câu hát khuya mang lời gió trên ngàn


Những dấu hỏi dẫu không buồn hồi đáp
vẫn ngập ngừng từ một nỗi chia xa
rồi có lúc người quay nhìn bóng tối
  vọng nghe hồn biển sóng mãi ngân nga

mạc phương đình

Dòng Xưa


ta về nghe mưa trên cây trứng cá
tìm chút buồn vui của thuở học trò
ngủ giữa quê hương sao lòng vẫn lạ
người đuổi qua đời hoa nắng thơm tho

ngẩng mặt lên nhìn 
dấu ngày tàn tạ
cúi xuống buổi chiều 
vớt nỗi bâng khuâng

em ơi mây nước là đâu nhỉ ?
câu hỏi thầm như đã lụi tàn
ta hỏi một mình đêm tịch mịch
thôi đành mơ mộng bóng quan san
 
cuối thu nắng nhuộm chiều thoi thóp
trường cũ người xưa, những hợp tan
tiếng trống giật lùi từng bước nhỏ
dòng xưa nhịp guốc cũng mơ màng

mạc phương đình

Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2011

Còn Gì ?


bên trời con én gọi xuân
cỏ hoa còn ngủ với rừng cuối đông
người về giấu bước long đong
mang hương ngày cũ rửa dòng lệ xưa
hỏi xuân chừng rụng mấy mùa
cành mai kỷ niệm nào thưa lá vàng
tóc huyền chảy bóng chiều sang
ngẩn ngơ lối cũ giữa mang mang buồn
người về nhạt bóng trăng suông
mười năm đâu hẹp chặng đường riêng ai
vẫn chia từng tiếng thở dài
tuyết sương không đủ mờ phai dấu tình
mùa xuân nghiêng với lênh đênh
còn đây cánh nhạn gập ghềnh biển khơi
Mạc Phương Đình

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2011

Mộng Và Thực




 em đến bên đời như giấc mộng
ngọt ngào như cuộc rượu chưa say
tưởng như mưa gió không về lại
cho những niềm vui mãi cứ đầy

em đến bên đời như khúc ca
vọng lên trong nỗi nhớ quê nhà
dư âm thời trẻ đầy hương vị
mê lộ về giăng lối cỏ hoa

em đến bên đời ngọt tiếng thơ
hương xưa ngà ngọc chút sương mơ
cho ta câu hát thời xa lắc
vẽ dáng mùa xuân thuở đợi chờ

em đến bên đời câu dịu ngọt
khua tình thức giấc với thời gian
ngỡ như tâm sự không còn nữa
thao thức nào chia chút ngỡ ngàng

em đến bên đời ta rất vội
bàng hoàng trong khúc hát chiều mưa
bàn tay chưa nhạt màu băng giá
níu vọng tình nhau một tiếc xưa.

mạc phương đình