Thứ Tư, 26 tháng 2, 2014

Ê chề người đàn bà “đuổi hình bắt bóng”


Ngày xưa, Xúy Vân diễn kịch giả dại để Kim Nham cho cô được tự do, giờ đây chị cũng sẽ phải nghĩ ra cách để chồng tự chủ động ly hôn chị mới được.

Chồng chị là một người đàn ông không phải đẹp trai, hào hoa, lãng mạn gì cho cam. Anh thậm chí còn khô khan, cục mịch và khá thô lỗ. Chẳng bao giờ được nghe một câu nói ngọt ngào, dịu dàng nào, chị còn thường xuyên bị anh lớn tiếng mắng mỏ, quát nạt mỗi khi không vừa ý.

Chị chán chồng. Chị chán tất cả mọi thứ ở anh, chán cái bóng dáng thô ráp ấy, chán giọng nói ồm ồm và chán ngán những lúc anh cáu giận. Đến với nhau ban đầu không phải vì tình yêu, rồi sống với con người ấy gần chục năm nay, đối với chị chỉ toàn là chịu đựng và chịu đựng.

Nhưng thực ra, nếu chị chịu nhìn vào mặt tốt của anh, chịu đem anh so sánh với những người đàn ông tệ bạc đầy rẫy trong xã hội hiện nay, chị sẽ thấy anh đáng quý và đáng trân trọng hơn nhiều. Anh chưa bao giờ lăng nhăng mèo mỡ bên ngoài, cờ bạc cũng không, rượu chè thi thoảng vui mới làm vài chén.

Tiền anh làm ra, anh đều đưa hết cho chị hoặc sắm sửa về cho vợ và con gái, không tiêu phung phí một đồng nào bên ngoài. Tính cách anh như vậy, cũng không phải là không thể “ứng phó” được, chỉ cần chị mềm mỏng một chút thì anh lại nhũn như con chi chi ngay thôi. Bởi sâu trong lòng anh, anh yêu thương vợ con và gia đình nhỏ của mình thật lòng.


Chị chán chồng. Chị chán tất cả mọi thứ ở anh, chán cái bóng dáng thô ráp ấy, chán giọng nói ồm ồm và chán ngán những lúc anh cáu giận (Ảnh minh họa)


Ấy thế nhưng chị chưa khi nào nhìn vào điều đó. Chính vì thế, chị mãi vẫn cứ chán chồng. Đó cũng là điều dễ hiểu khi hắn ta xuất hiện, chị dễ dàng chị lay động và ngã vào vòng tay hắn lúc nào không hay. Hắn nói hắn yêu chị, mê mệt vẻ đẹp mặn mà và sự duyên dáng của chị. Hắn nói muốn cưới chị. Chị tin hết và bắt đầu mơ mộng.


Bên hắn, khỏi phải nói, đó là thiên đường, là mật ngọt. Bao ngày tháng qua chị mong mỏi một lần được sống như thế, giờ đây đã trở thành sự thật. Chị ngất ngây trong men say đam mê đến quên cả đường về. Anh thì vẫn lầm lũi đi về, chăm chỉ làm lụng để kiếm thêm thu nhập cho gia đình, chẳng mảy may biết vợ đang lên kế hoạch sao cho rời bỏ mình một cách nhanh chóng nhất.

Chị không muốn mang tiếng là người đàn bà ngoại tình rồi về bỏ chồng bỏ con. Điều ấy sẽ để lại tiếng nhơ cho chị và bố mẹ. Ngày xưa, Xúy Vân diễn kịch giả dại để Kim Nham cho cô được tự do, giờ đây chị cũng sẽ phải nghĩ ra cách để chồng tự chủ động ly hôn chị.

Thế là từ khi ấy, chị trở thành người đàn bà ghen tuông vô lối. Chị bắt lỗi anh từ cái nhỏ nhất, từng tin nhắn bàn chuyện công việc của anh với đồng nghiệp nữ, từ chuyện anh đi họp lớp nhân tiện đèo cô bạn về vì tiện đường. Mỗi lần bắt gặp một vụ như thế, chị như vớ được vàng (vì đối với anh những vấn đề liên quan đến phụ nữ là rất hiếm gặp). Chị lu loa lên, làm cho tanh bành ra hết mức có thể mới thôi.

Chị cũng trở thành một cô con dâu ghê gớm, nanh nọc và sẵn sàng không chịu nhượng bộ mẹ chồng dù chỉ một chút. Cuộc sống chung sao tránh nổi những va chạm không đáng có, nhưng thay vì tặc lưỡi cho qua hoặc tìm cách giải quyết hòa bình như trước kia thì giờ chị bất chấp chuyện to chuyện bé, đều đứng lên hùng hổ đốp lại mẹ chồng chan chát.

Gia đình bỗng dưng loạn cào cào vì những mâu thuẫn và cãi vã liên tiếp. Cho đến ngày, chị đứng giữa nhà chỉ thẳng mặt mẹ chồng mà hét lên rằng: “Bà tưởng bà hay ho lắm à mà lên mặt dậy đời? Bản thân đã chẳng ra gì rồi, lại sinh ra được thằng con trai cũng chẳng khá khẩm gì hơn!”. Anh là người vốn thô lỗ, cục mịch nhưng chưa khi nào anh động chân động tay với vợ cả. Vậy mà hôm đó anh đã tát chị - cái tát đầu tiên.

Chị bù lu bù loa lên, nói anh vũ phu, anh đánh vợ và đòi anh viết giấy ly hôn. Chị nghĩ anh là người đàn ông vô tâm vô tính nhưng thật ra anh hiểu hết. Anh biết, khi đến với anh chị không có tình yêu, bao năm qua sống với nhau chị cũng chưa thực sự được vui vẻ. Anh cũng không nghĩ đến khả năng chị có người khác đâu, vì anh không nỡ nghĩ xấu về chị như thế, nhưng anh cho rằng, có lẽ chị đã quá mệt mỏi với cuộc hôn nhân mà chị không hào hứng này rồi. Thôi thì, anh sẽ là người giải thoát cho chị.

Lúc anh im lặng viết lá đơn ly hôn, chị cũng cảm thấy hơi tiêng tiếc cái gia đình vốn dĩ đang ổn định và yên ả này. Nhưng cứ nghĩ đến cảnh phải sống hết đời với người chồng ấy thì chị lại cảm thấy không thể chịu đựng nổi. Ngoài kia, có người tình nồng nàn đang vẫy gọi chị, chị còn chần chừ gì nữa?

Ra tòa, chị được chia một nửa tài sản chung của gia đình, cũng là một khoản kha khá do anh làm ăn chăm chỉ, tích góp được thời gian qua. Con gái chị, ban đầu chị muốn nhận nuôi con, nhưng anh tranh giành ghê quá nên chị cũng nhường anh. Vì chị e là mình cũng không có nhiều thời gian dành cho con nên con ở với bố có lẽ sẽ tốt hơn.

Thời gian đầu được tự do đến với nhau, chị với bồ đúng là như đang sống trong thiên đường. Với khoản tiền sẵn có, chị và hắn ta tha hồ tận hưởng những thú vui ăn chơi và đắm chìm trong tình ái. Nhưng khi tiền hết cũng là lúc tiệc tàn, tình hết. Hắn ta nhanh chóng rời bỏ chị để đi tìm những cuộc vui khác, chỉ vứt lại cho chị một câu nói lạnh lùng: “Gái già lại nghèo thì ai thèm nữa chứ!”.

Hắn ta nhanh chóng rời bỏ chị để đi tìm những cuộc vui khác, chỉ vứt lại cho chị một câu nói lạnh lùng: “Gái già lại nghèo thì ai thèm nữa chứ!” (Ảnh minh họa)

Lúc này chị dường như mới bừng tỉnh cơn mơ, trước thực tại quá phũ phàng trước mắt chị như muốn ngất đi vì tuyệt vọng. Hóa ra, khoảng thời gian qua chỉ là bong bóng, là ảo ảnh, giờ đã tan biến không còn dấu vết. Nhưng những đau đớn và ê chề trong chị bây giờ là có thật. Chị chỉ còn tay trắng: không tiền, không người tình, gia đình thì chị đã rũ bỏ rồi.

Thực ra, đó là cái kết tất lẽ dĩ ngẫu cho trường hợp như chị. Nhưng không hiểu chị đã quá ngây thơvà non nớt khi đi hy vọng vào một điều viển vông như thế hay chị nghĩ rồi mình sẽ là một ngoại lệ… Ê chề thay người đàn bà đuổi hình bắt bóng…

Thứ Ba, 25 tháng 2, 2014

Đỏ mặt vì người yêu… “thân mật” nơi đông người


“Mình cũng từng bị nhiều người nhìn với ánh mắt vừa ái ngại vừa coi thường do bị đánh giá là suồng sã, thân mật quá với đàn ông chốn đông người” – là chia sẻ của H.N.

Từng nhiều lần bị người qua đường dừng lại nhìn chòng chọc, quát tháo khi người yêu đang ôm hôncuồng nhiệt, T.V ngượng ngùng nói: “Mình và bạn trai yêu nhau được 2 năm. Anh ấy là người tốt tính. Mình không có điều gì phàn nàn ngoài việc anh ấy… không ý tứ khi thể hiện tình cảm với mình”.

T.V cho biết đã rất nhiều lần hai người đi chơi với nhóm bạn thân của mình, cả nam, cả nữ thế nhưng anh chàng người yêu luôn có những cử chỉ thân mật quá đà với T.V khiến cho hội bạn “mắt tròn, mắt dẹt”.

“Cùng bạn bè đi chơi, trong số bạn bè đó thì chỉ có chúng mình là một cặp. Thế nhưng anh ấy không bao giờ để ý đến điều đó. Cư xử không chừng mực giống như khu vực đó chỉ có hai đứa vậy. Cứ lúc lúc anh ấy lại bất ngờ hôn chụt vào má, vào môi. Thậm chí có những lúc đưa tay sờ soạng chỗ này chỗ kia. Mình đã nhiều lần nhắc nhở khéo nhưng anh ấy bảo đó là hành động bình thường của những người yêu nhau” – T.V kể.


T.V chia sẻ thêm: “Đáng ra việc yêu nhau, thể hiện tình cảm với nhau là điều tốt đẹp. Thế nhưng chính vì sự bạo dạn thái quá của anh ấy mà mình luôn thấy ngượng ngùng và muốn lảng tránh. Bạn bè mình cùng tuổi nhưng trước mặt họ dù sao cũng phải ý tứ. Hơn thế, truyền thống văn hóa của người Việt mình ưa kín đáo vì thế cho dù hiện đại thế nào thì việc hôn, đụng chạm cơ thể vẫn là hành động khiếm nhã đối với nhiều người. Chưa kể khi bắt gặp người quen, mình sẽ bị đánh giá có lối sống không lành mạnh”.

Từng vài lần bị bắt gặp trong lúc người yêu đang ôm ghì và hôn “ngấu nghiến” tại rạp chiếu phim, quán café…, V.H cũng đồng thời nhận được những lời xì xào, ánh mắt không thiện cảm từ những người xung quanh. Và cho đến giờ, V.H vẫn đỏ lựng mặt mỗi khi bị ai đó nhắc lại. “Lúc bị anh ấy ôm ghì rồi hôn như chốn không người, mình thấy nóng bừng mặt khi nghe mọi người xì xào. Nhưng mình càng đẩy anh ấy ra thì anh ấy lại càng ôm chặt hơn. Có lần hai đứa đã bị bảo vệ tới khều vai, kéo ra và… yêu cầu ‘đi chỗ khác thể hiện tình cảm’” – V.H kể lại.


Cô ngượng đỏ mặt vì người yêu bất ngờ ôm choàng, hôn ngấu nghiến mình (Ảnh minh họa)

V.H còn nhớ hôm cô tranh thủ ngày gia đình có giỗ đã đưa Q. - người yêu cô, về quê ra mắt bố mẹ. Trên suốt quãng đường về quê, ngồi trên xe khách chật kín người với đủ độ tuổi, Q, vẫn hồn nhiên có những cử chỉ thân mật thái quá. “Anh ấy suồng sã một cách thái quá. Người trẻ tuổi trên xe thì cười khúc khích, còn người già thì chẹp miệng, lắc đầu. Mãi tới khi có một bác gọi thẳng vào mặt hai đứa nói ‘Các cô các cậu không coi ai ra gì, giữa thanh thiên bạch nhật mà quấn vào nhau thế à?’ anh ấy mới chịu buông tôi ra. Lần đó đúng là nhớ đời và tôi cũng tranh thủ sự kiện đó vạch ranh giới luôn với anh ấy” – V.H chia sẻ.

“Mình cũng từng bị nhiều người nhìn với ánh mắt vừa ái ngại vừa coi thường do bị đánh giá là hư hỏng, suồng sã, thân mật quá với đàn ông chốn đông người” – là chia sẻ của H.N (Đống Đa – Hà Nội).

H.N cho biết trước đây cô cùng từng nhiều phen “nóng mắt” với cảnh tượng yêu đương chốn công cộng nên cô hiểu người khác đánh giá, nhìn nhận không tốt về mình khi bị bắt gặp đang hôn đắm đuối người yêu. H.N chia sẻ: “Vì nhà mình và nhà anh ấy cùng phố nên sáng sớm hai đứa thường hay ra công viên gần nhà chạy bộ. Thời gian đầu thì mọi chuyện không có gì. Nhưng hôm đó, trong lúc hai đứa đang chạy thì anh ấy tạt vào ghế đá ngồi. Mình nghĩ anh ấy mệt nên cũng dừng lại… thế là anh ấy bất ngờ ôm chầm lấy mình rồi… hôn”.

Khi đó, công viên đa số là những người cao tuổi đi tập thể dục “Mình biết điều đó nên đẩy anh ấy ra. Tuy nhiên mình càng đẩy thì anh ấy càng hăng và cứ ôm ghì lấy. Không cần biết trời đất là gì nữa. Đến khi nghe mấy cụ già đi qua nói rằng ‘Bọn trẻ bây giờ hư đốn, thoải mái quá…’ thì mình xấu hổ, vùng chạy…” – H.N nói.

H.N thổ lộ thêm rằng “Việc thể hiện tình cảm giữa hai người không có gì là xấu, là sai. Nhưng cái sai của mình và anh ấy là đã không kín đáo. Hành động quá thân mật, suồng sã nơi đông người của chúng mình có thể khiến người khác đánh giá là không tôn trọng họ”.

Suốt 2 tuần nay, T.D (Minh Khai – Hà Nội) giận người yêu vì tội “cưỡng hôn” mình nơi công cộng, khiến cho bao người “nhức mắt”, khó chịu. T.D cho biết cô buộc phải đưa ra quy định, bắt người yêu tuân thủ không được nắm tay, ôm hôn, thân mật… nơi đông người, thì cô mới chấp nhận tiếp tục hẹn hò. “Anh ấy có vẻ ấm ức nên đang ‘mặc cả’ lại điều khoản đó với mình. Tuy nhiên mình sẽ kiên quyết vì một lần xấu hổ tới mức không ngẩng mặt lên được là quá đủ rồi” – T.D cho hay.

Theo lời T.D kể thì hai tuần trước đó, trong một lần đi ăn, giữa cửa hàng đồ ăn nhanh đầy trẻ con, anh chàng người yêu cô đã không ngại ngần ôm choàng lấy cô mà hôn hít. Bất ngờ, chưa kịp phản ứng gì thì T.D và người yêu đã nhận được ngay lời góp ý chao chát của một chị. “Khi nghe chị ấy nói rằng ‘Ở đây có nhiều trẻ con nhưng không phải vườn thú. Thích diễn trò thì đi chỗ khác’ mình đã ngượng đến mức chỉ biết cúi gằm mặt và đi ra ngoài. Cũng vì thế mà mình không muốn anh ấy tái diễn lại hành động đó nới đông người nữa” – T.D bộc bạch.

Chấp nhận nuôi chồng ăn bám và ngoại tình vì... vô sinh

Để giữ được cái gọi là chồng, để không chịu điều tiếng, chị phải chấp nhận sống chung với sự thực cay đắng: đó là nuôi người chồng ăn bám và còn đi ngoại tình với mức độ ngày càng ngang nhiên và trơ trẽn.

Ngày biết mình khó có khả năng có con, chị T. (Lê Chân, Hải Phòng) tưởng như mọi sức lực của mình bị rút hết. Chị và anh Q. lấy nhau 2 năm không có bầu, chị vừa lo vừa sợ. Đến khi đi khám, đứng trước sự thật rành rành, chị như rơi vào tuyệt vọng.

Có người phụ nữ nào không khao khát làm mẹ? Chị T. cũng vậy. Hai năm ngày nhớ đêm mong có được một thiên thần của riêng mình mà không trở thành hiện thực. Giờ lại đón nhận cái tin dữ này khiến chị khóc hết nước mắt. Biết chồng và nhà chồng cũng mong lắm một đứa trẻ để ẵm bồng, chị càng đau khổ và thấy mình có lỗi vô cùng.

Chị lao vào chạy chữa thuốc men các kiểu. Cứ nghe thấy ở đâu có ông lang nào chữa mát tay là chị lại tìm đến. Cực khổ trăm bề nhưng chính niềm hy vọng có ngày có tin vui đã tiếp thêm cho chị động lực và sức mạnh để vượt qua tất cả.


Để giữ được cái gọi là chồng, để không chịu điều tiếng, chị phải chấp nhận sống chung với sự thực cay đắng: đó là nuôi người chồng ăn bám và còn đi ngoại tình với mức độ ngày càng ngang nhiên và trơ trẽn (Ảnh minh họa)


Chị để hết tâm trí của mình vào việc chạy chữa trong một thời gian khá dài, cũng xao lãng không quan tâm đến chồng nhiều như trước. Công việc công ty quá bận rộn và việc chữa bệnh thật sự đã chiếm trọn thời gian cũng như tâm trí của chị rồi. Đến khi ý thức được sự thay đổi lớn ở chồng thì cũng là lúc chị phát hiện anh có bồ.

Anh Q. là một nhân viên nhỏ với mức lương cũng “hẻo” vô cùng, có lẽ đủ anh trà thuốc và ăn sáng. Bình thường, chị T. là lao động làm ra kinh tế chính trong gia đình.


Nhiều lúc chị cũng buồn về chồng mình không được giỏi giang như người ta nhưng nghĩ đến những ưu điểm như hiền lành, không chơi bời gì của anh thì chị lại AQ rằng: “Còn hơn ối người!”. Nhưng ai ngờ, nhân lúc chị tất bật công việc và lo chạy chữa bệnh tật thì anh vì có nhiều thời gian rảnh làm bạn với facebook suốt ngày và chát chít tán tỉnh các em gái. Và chuyện gì đến cũng đã đến: anh đã ngoại tình!

Bị vợ phát hiện, anh liền thẳng thắn thừa nhận lỗi lầm của mình. Nhưng lí do anh đưa ra lại như một mũi kim đâm vào tim chị: “Vì quá buồn phiền chuyện con cái nên anh thấy trống trải, cần người tâm sự nên mới xảy ra chuyện như vậy. Anh xin lỗi và hứa với em, đây sẽ là lần duy nhất!”.


Anh còn quỳ xuống cầu xin sự tha thứ của chị. Chị chỉ biết âm thầm khóc. Mặc cảm bệnh tật của bản thân đã khiến chị mất đi cả sự ghen tuông đáng nhẽ ra phải có của một người vợ có chồng phản bội. Và chị chấp nhận tha thứ cho anh với suy nghĩ rằng, có lẽ đúng là anh quá buồn phiền chuyện con cái thật nên mới sa ngã.

Nhưng rồi chẳng bao lâu sau chị lại phát hiện ra anh vẫn ngựa quen đường cũ, lại cặp kè với một cô nàng khác. Trước đây, mặc cảm mình vô sinh nên cảm giác yếu thế hơn chồng, lại là người kiếm tiền chính nên sợ anh tự ti, vì thế xe đẹp, điện thoại đắt tiền, quần áo đẹp chị mua đều sắm cho anh đầy đủ chả thiếu gì.


Để giờ đây anh mang những thứ đó đi lấy le với bồ. Chị T. thấy cay đắng vô cùng. Anh lại còn mang bệnh của chị ra để ngụy biện hết lần này tới lần khác. Một lần thì chị còn cố tin, chứ đến lần thứ 2 thì chị biết, tất cả chỉ là cái cớ mà thôi.

Biết là thế nhưng chị T. vẫn chọn cách im lặng và tiếp tục sống bên chồng. Điều đó không có nghĩa là chị tha thứ cho anh. Chỉ là chị sợ chuyện bung bét ra, bố mẹ chị biết lại lo lắng và buồn phiền. Sức khỏe bố chị đã kém lắm rồi. Chị vẫn nói với bố mẹ là đang kế hoạch mặc dù ông bà giục giã chuyện con cái rất nhiều lần. Chị muốn nhân thời gian này cố gắng chạy chữa để thật nhanh cho bố chị được nhìn thấy cháu ngoại khi còn có thể.


Tủi phận mình khó khăn đường con cái bao nhiêu, chị lại càng buồn chán và thất vọng về người chồng vô tâm và bội bạc bấy nhiêu. Chị khó có con, anh đã không chung vai sát cánh cùng chị, động viên chị thì thôi lại còn đi cặp bồ rồi mang bệnh tật của chị ra làm lí do bao biện.


Thường ngày chị cứ nghĩ, thôi thì ông trời không chị một người chồng giỏi giang nhưng ít ra anh là người tử tế, yêu thương vợ. Nhưng hình như, vào lúc khó khăn này, chị mới biết được lòng yêu thương vợ của anh hóa ra chỉ có chừng ấy?



Tủi phận mình khó khăn đường con cái bao nhiêu, chị lại càng buồn chán và thất vọng về người chồng vô tâm và bội bạc bấy nhiêu (Ảnh minh họa)


Nhất là sau đó, khi biết được điểm yếu, nắm được cái thóp của chị chính là mặc cảm bệnh tật và lo nghĩ cho bố mẹ, cho rằng chị chẳng bao giờ dám làm to chuyện, anh Q. càng được đà lấn tới. Mỗi khi bị vợ phát hiện tán tỉnh, hẹn hò với gái, anh chẳng còn lo sợ nữa mà thản nhiên nói vài lời xin lỗi cho lấy lệ rồi sau đó đâu vẫn lại đóng đấy.

Giờ đây chị cũng chẳng biết làm thế nào cho đúng nữa. Chị thực sự quá chán ngán người chồng ngày càng tệ bạc ấy rồi. Nhưng nếu li dị, bố mẹ chị sẽ mang tiếng, sẽ phải chịu nhục nhã khi có đứa con gái vừa vô sinh vừa bị chồng chán bỏ đi theo gái.


Còn không, để giữ được cái gọi là chồng, để không chịu điều tiếng, chị phải chấp nhận sống chung với sự thực cay đắng: đó là nuôi người chồng ăn bám và còn đi ngoại tình với mức độ ngày càng ngang nhiên và trơ trẽn.

7 năm chấp nhận sống dưới "lốt" một người khác


Em không thể mãi chấp nhận sống dưới lốt một người khác được nữa. Sai lầm của em là nhiều năm đã sống như mẹ muốn, như mẹ yêu cầu. Và sai lầm lớn nhất là em đã cố gắng để lấy chồng như những người bình thường khác không chỉ 1 mà còn là 2 lần.

Chị Tâm An thân mến!

Em năm nay 32 tuổi, là một đồng tính nữ. Em là con một, nhà chỉ có 2 mẹ con nhưng sự chia sẻ tâm tư tình cảm giữa 2 mẹ con hầu như không có. Sai lầm của em là nhiều năm sống như mẹ muốn, như mẹ yêu cầu. Và sai lầm lớn nhất là em đã cố gắng để lấy chồng như những người bình thường khác không chỉ 1 mà còn là 2 lần.


Người chồng đầu tiên bị yếu sinh lý nên chúng em chia tay đơn giản và nhẹ nhàng. Người thứ 2 thì vợ mất sớm và có một cô con gái nhỏ. Em và gia đình nhà chồng rất hoà hợp không có vấn đề gì xảy ra. Nhưng chuyện vợ chồng dĩ nhiên là sự đày đoạ đối với cả 2.


Gần ngày cưới anh ấy biết rõ chuyện của em, biết rõ người em yêu là ai nhưng vẫn chấp nhận và vẫn quyết định cưới. Cả 2 đều lầm tưởng về khả năng của chính mình và có niềm tin sai lầm về người còn lại. Em thì tin tình yêu của anh ấy đối với người vợ cũ đủ lớn để chỉ cần em làm mẹ cho con anh ấy và làm bạn với anh ấy. Còn anh ấy thì tin tình yêu của mình sẽ làm thay đổi được tình cảm của em.


Em năm nay 32 tuổi, là một đồng tính nữ. Và sai lầm lớn nhất là em đã cố gắng để lấy chồng như những người bình thường khác không chỉ 1 mà còn là 2 lần (Ảnh minh họa) 


Quả thực khi quyết định kết hôn lần nữa em đã có ý định sẽ chấm dứt với người em yêu vì suốt cả thời gian 7 năm yêu nhau em đã làm cô ấy khổ rất nhiều, quyết định chấm dứt để không làm cô ấy khổ nữa. Nhưng chúng em không làm được.


Sau tất cả những tổn thương thì cả 2 vẫn yêu nhau, thậm chí còn yêu nhiều hơn trước. Và cho dù có không bên nhau nữa thì em cũng không thể yêu nổi bất kỳ một người đàn ông nào khác. Cuộc sống vợ chồng chỉ có thể êm đẹpp trong tháng đầu tiên nhưng rồi sau đó, là một người đàn ông bình thường thì anh ấy không thể chịu nổi nữa.


Những bức xúc dồn nén, không được giải toả cuối cùng cũng thoát ra bằng hành động, bằng những lời không nên nói ra. Dần dần thì sự tôn trọng của em dành cho anh ấy cũng bị những hành động đó xoá sạch. Anh ấy nhiều lần yêu cầu li hôn để giải thoát cho cả 2, đến khi em đồng ý thì lại gây khó khăn.


Em đã viết đơn li hôn nhiều lần theo những yêu cầu mỗi ngày một cay nghiệt của anh ấy. Và lá đơn cuối cùng theo yêu cầu là em đứng đơn, ghi rõ lí do em là người đồng tính và gửi Toà án Quận nơi em cư trú. Anh ấy cũng yêu cầu em quay về nhà mẹ em ở. Tất cả những việc đó em đã thực hiện vì thấy không sống yên ổn với nhau chứ đừng nói đến chuyện hạnh phúc, em không thể làm khổ anh ấy mãi được.


Quan trọng hơn là em không thể chấp nhận sống mãi dưới lốt một người khác được nữa. Em cần phải sống là chính mình. Giờ em chấp nhận đối diện với tất cả những khó khăn trước mắt, kể cả ảnh hưởng đến cuộc sống của mẹ con em hay sự nghiệp của em (vì anh ấy đã doạ sẽ đến khu nhà em và cơ quan em làm việc để rải bản sao đơn li hôn cuối cùng của em).


Em sai và em cần phải sửa lại lỗi sai của mình. Không biết với lí do về giới tính của mình em có thể đơn phương li hôn được không vì có lẽ là anh ấy sẽ không ký đơn thuận tình li hôn nữa. Giờ anh ấy muốn níu kéo chỉ vì muốn giữ thể diện của bản thân và gia đình.


Nhưng nếu em chấp nhận thì sẽ lại là sự lặp lại và tăng dần những khổ ải của cả 2. Cuộc hôn nhân này mới chỉ kéo dài 3 tháng nhưng đã bộc lộ tất cả những lí do để không thể tiếp tục được nữa. Nó cũng như một khối u, cần được phẫu thuật cắt bỏ, có đau dữ dội một lần nhưng không đau âm ỉ kéo dài.


Em mong sự chia sẻ và lời khuyên cho em để giải quyết được tình trạng này sớm nhất.


(P.M.H)


Chị Tâm An trả lời:


Em thân mến!


Cảm ơn em đã chia sẻ với chị những băn khoăn khúc mắc của mình. Đọc thư em, chị cũng hiểu phần nào nỗi buồn, những khó khăn mà em đang phải đổi mặt. Tuy nhiên chị nghĩ mọi thứ cần phải có sự nhìn nhận một cách tích cực để em có đủ mạnh mẽ giải quyết mọi chuyện.


Dù em đang ở trong hoàn cảnh rất nhiều khó khăn: bị chồng ngăn cản ly hôn và gây sức ép, gây bạo lực về mặt tinh thần và việc có thể phải đối mặt với những kỳ thị của xã hội, nhưng em vẫn quyết tâm ly hôn để sống đúng với xu hướng tình dục của mình, đó là những thứ để chứng tỏ rằng em là một cô gái giàu nghị lực và luôn sẵn sàng đối mặt với thách thức. Điều đó khiến chị thực sự cảm phục ý chí kiên cường và quyết tâm của em.


Như em nói, em là cô gái khá cô đơn, không chia sẻ được với mẹ và ban đầu đã chấp nhận sống đúng với những gì mẹ mong ước. Em đã hai lần lập gia đình chỉ để sống đúng với xã hội và mẹ em muốn.


Có nhiều những cô gái đã và đang rơi vào hoàn cảnh giống như em chỉ vì sự kỳ thị của xã hội về cộng đồng những người đồng tính (LGBT). Họ luôn quan niệm con gái lớn phải lấy chồng và việc yêu một người cùng giới là điều gì đó khác thường và không đúng quy luật xã hội.



Em sai và em cần phải sửa lại lỗi sai của mình. Không biết với lí do về giới tính của mình em có thể đơn phương li hôn được không? (Ảnh minh họa)


Trên thực tế, việc yêu một người đồng tính hay dị tính là do trái tim mách bảo và là những trải nghiệm thú vị từ trái tim. Chẳng ai có thể tác động cũng như ngăn cản vì tất cả xu hướng tình dục đều là tự nhiên và là những trải nghiệm đáng trân trọng. Có thể em biết được xu hướng tình dục của mình nhưng em đã không đủ can đảm ngay từ ban đầu để lựa chọn cuộc sống như mình mong muốn.


Em ạ! Nếu em đã quyết định để sống thật với bản thân, em hãy chia sẻ lại với chồng của em. Việc anh ấy gây khó dễ với em trong thời điểm hiện tại có thể vì anh ấy chưa hiểu rõ về em. Em có thể giải thích rõ cho anh ấy hiểu, đồng thời có thể tham khảo luật sư nào đó để thủ tục ly hôn được diễn ra thuận lợi nhất.


Ngoài ra, em có thể tìm đến bạn bè, người thân để nhận được sự giúp đỡ kịp thời. Nếu em không nhận được sự ủng hộ từ bất kỳ ai thì chính em sẽ là người lên kế hoạch cho bản thân sống cuộc sống độc lập không bị phụ thuộc khi em ly hôn và chung sống với người bạn mà em yêu 7 năm qua.


Vững tin và an tâm lên em nhé!

Cuộc "chạm trán" bất ngờ giữa mẹ chồng và nàng dâu

Trước khi cuộc "chạm trán" đầy bất ngờ giữa mẹ chồng và nàng dâu diễn ra tại lớp học kỹ năng, chị Liễu (Cát Linh - Hà Nội) kể rằng mình không thích, không có thiện cảm với mẹ chồng. Chị bảo rằng, trong mắt chị, mẹ chồng là người phụ nữ lắm lời, luôn thích giáo huấn, lên lớp nàng dâu ở mọi tình huống, hoàn cảnh. "Mẹ chồng tôi là giáo viên nên có lẽ vì bệnh nghề nghiệp nên lúc nào bà cũng coi con dâu giống như một đứa trẻ cần 'gõ đầu'. Tôi làm việc gì bà cũng chê rồi chỉnh. Bà không ở nhà thì thôi, chứ đã ở nhà là cứ ra rả nói từ sáng đến tối. mà chuyện quanh quẩn chỉ có dọn nhà, nấu ăn, giặt giũ, phơi..." - chị Liễu cho biết. 

Cũng chính vì mẹ chồng hay nói nên dù bà có luôn tay luôn chân dọn nhà, nấu ăn, chăm sóc con cho chị Liễu thì chị vẫn thấy hậm hực, không phục. "Với tôi, đành rằng là người lóng ngóng đi chăng nữa nhưng bà cũng đừng vì thế mà nói ra nói vào, đừng lấy đó để vin cớ nói rằng tôi vụng, tôi lười. Bà chỉ cần khéo léo chỉ cho tôi thấy làm thế nào là đúng, thế nào là sai thì hay hơn. Tôi cũng không muốn mẹ chồng cứ quần quật làm, một phần vì để mẹ chồng làm hết thì mình hóa ra là nàng dâu vô dụng thật. Hơn thế chồng nhìn vào, có thể vì thương mẹ mà thấy xót xa rồi hậm hực với vợ" - chị chia sẻ. 

Cứ thế vì tự ái, vì cho rằng mẹ chồng ghét mình nên mỗi lần mẹ chồng nhắc nhở, chị Liễu không ngoan ngoãn đáp lại cũng chẳng gồng mình phản ứng. Chị cứ dồn nén, chất chứa bực dọc với mẹ chồng và đến cơ quan "trút giận" với mấy chị đồng nghiệp. "Sẵn có những chất chứa không hài lòng về mẹ chồng, tự ái vì bản thân cứ đụng vào việc gì là mẹ chồng lại thở dài 'làm thế là không được'; 'sao con vụng về thế'... Vậy là từ việc không để ý các chị ở cơ quan tám chuyện mẹ chồng ghê gớm, tôi đã gia nhập và trở thành hội viên hăng hái nhất của cái hội đó" - chị Liễu thú nhận.

Chị Liễu còn thừa nhận việc mình không chỉ phàn nàn, phát xét mẹ chồng trên cơ quan mà còn lên các diễn đàn, tạo một ních ảo để những hôm thứ bảy, chủ nhật hoặc ngoài giờ hành chính cơn hậm hực với mẹ chồng không được giải tỏa, thì trút giận ở đó. "Phụ nữ mà, đã có gì ấm ức là không thể giữ trong lòng, phải bằng mọi cách nói ra. Thậm chí không ngại ngần dùng những lời lẽ cay nghiệt để đánh giá người khiến mình nổi điên, chịu ấm ức. Tôi cũng thế. Nhiều hôm vừa đi làm về đến nhà lại bị mẹ chồng nhắc nhở vệ sinh phòng của hai vợ chồng, quên phơi quần áo, cái bát cho con ăn xong không rửa... Cho rằng mẹ chồng 'kì thị' mình khi nói ra những điều nhỏ nhặt mà bà hoàn toàn có thể làm hộ tôi khi tôi vì quá bận mà quên. Vậy nên hậm hực mang chuyện lên diễn đàn để giải tỏa" - chị nói.


Mẹ chồng nàng dâu "chạm trán" tại lớp học kỹ năng khiến cho cả hai ngớ người, bẽn lẽn... (ảnh minh họa)

Và chị cũng có những lăn tăn riêng sau khi đã hả hê và nhận được sự chia sẻ, đồng cảm của chị em khác: "Kể chuyện nhà mình bung bét tại diễn đàn, tại cơ quan xong, có những lúc ngẫm lại tôi thấy mình có phần ích kỷ, và cái tôi quá cao. Có những hôm ngồi cùng bàn ăn, tôi thì xị mặt, mẹ chồng tôi thì thở dài khiến cho không khí rất nặng nề. Chồng tôi đứng ở giữa cũng là một cái khó cho anh ấy. Dù ai đúng, ai sai thì bênh vực hoặc phê phán ai cũng là không ổn. Tôi cũng nhận thấy có nhiều việc nếu mình làm tốt thì mẹ chồng không thể nói được gì" - chị giãi bày.

Còn bác Giao - mẹ chồng chị Liễu, thời gian trước đó thì cho rằng "con dâu sắp trở thành người phụ nữ bất trị". Bác chỉ biết cải tạo con dâu bằng việc nói không ngừng, chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ từ việc làm dang dở, vụng về của nàng dâu. "Tôi sống và trải qua giai đoạn làm dâu cực khổ bởi sự khắt khe của mẹ chồng. Tôi cũng không muốn áp đặt con dâu, hoặc muốn con dâu phải phục tùng mình. Thế nhưng mắng con dâu một thì tôi buồn mười. Mình già cả, tính cẩn thận, sạch sẽ đã ăn vào máu. Làm tới đâu, gọn tới đó trong khi con dâu thì ngược lại. Tôi muốn con dâu khéo léo và cẩn thận hơn. Thế nên thành thói quen rồi cứ nhắc nhở từng chút một" - bác nói. 

Bác Giao thổ lộ rằng những lời góp ý của mình không có ác ý gì mà chỉ muốn con dâu chịu khó quan sát, tập cho mình thói quen gọn gàng, nhanh nhẹn hơn. Thế nhưng điều khiến bác Giao buồn là khi bác góp ý, hướng dẫn con dâu thì chị Liễu lại tỏ ra không hài lòng. "Dù nó không phản ứng trực tiếp nhưng nhìn thái độ nhăn mặt, không 'vâng" cũng không đáp trả khó chịu tôi biết nó ấm ức. Mẹ chồng và nàng dâu không hiểu được nhau. Ông nhà tôi đã mất được hơn chục năm, giờ già cả chỉ có con cháu là chỗ dựa tinh thần duy nhất thì lại mâu thuẫn với nàng dâu. Tôi không muốn không khí gia đình căng thẳng. Càng không muốn là một bà mẹ chồng ghê gớm, cay nghiệt trong mắt nàng dâu của mình" - bác nói. 

Nhiều lần thấy bản thân không vui, con dâu cũng không hài lòng vì mình, bác Giao đã buồn lại càng thêm buồn: "Hai thế hệ, hai cách suy nghĩ và ứng xử khác nhau. Mâu thuẫn giữa tôi và con dâu không phải to lớn nhưng cũng khiến cho cả hai mẹ con không vui vẻ. Cũng có thể vì tôi vẫn có những kì vọng về nàng dâu theo quan niệm truyền thống. Còn với con dâu tôi có thể làm dâu như vậy là được rồi. Thời đại bây giờ khác thời xưa, phụ nữ năng động hơn, không bị bó buộc bởi trách nhiệm lo toan cho gia đình. Vì thế sau khi được mấy bà bạn trong hội hưu trí tư vấn lớp học cải thiện quan hệ mẹ chồng nàng dâu, tôi đã đăng kí đi học. Coi như đó là một sự phấn đấu mới vì con cái và cũng là vì bản thân". 

Về phía chị Liễu, sau khi nhận thấy mình cũng có những thiếu xót, ứng xử không hay với mẹ chồng. Chị cho biết: "Tôi biết mẹ chồng mình là người thương con thương cháu. Bà đã vất vả cả đời để nuôi nấng con trai. Cũng có thể vì thế mà bà khó tính. Tôi muốn mình hiểu mẹ chồng hơn. Vì thế khi tìm hiểu thông tin trên mạng, tôi quyết định đến lớp học buổi chiều chủ nhật đó để có kinh nghiệm hơn, rút ngắn được khoảng cách trong suy nghĩ với mẹ chồng". 

Và điều bất ngờ khiến chị Liễu và bác Giao ngớ người đó là khi cả hai cùng hấp tấp bước vào lớp học. "Chạm trán" ngay ở cửa, cả mẹ chồng và nàng dâu đều ngỡ ngàng. "Lúc gặp con dâu ở cửa tôi ngớ người, định bỏ về vì không muốn con dâu 'phát giác' ra kế hoạch của mình. Thế nhưng rồi tôi lại bước vào lớp học vì tôi muốn nhân cơ hội này cả mẹ chồng và nàng dâu hiểu nhau hơn. Đụng mặt ở đây là cả tôi và con dâu đều đã biết mỗi người cần phải hiểu nhau, chịu khó lắng nghe để không còn va chạm, hiểu lầm" - bác Giao chia sẻ.

Thứ Hai, 24 tháng 2, 2014

Tôi sắp phải gọi bạn gái mình là mẹ

Tôi đã yêu một người con gái không nên yêu. Đó là một người con gái xinh đẹp và thông minh. Tôi gặp cô ấy trong dịp đến công ty của bố. Bố tôi làm giám đốc công ty này và cô ấy là nhân viên của bố. Thông thường, với những tình huống sét đánh như thế thật sự khó kìm chế cảm xúc. Tôi đã có cảm tình với cô gái đó ngay từ lần đầu tiếp xúc. Tôi hay nói chuyện, thậm chí còn xin số điện thoại của cô ấy. Ban đầu, thấy cô ấy dễ chịu, ngoại giao tốt, tôi lại nghĩ là cô ấy có cảm tình với mình. Sau này tôi mới biết, cô ấy có tình cảm với bố tôi nên nhiệt tình với tôi như vậy cũng là điều nên làm.

Ngày đó, chúng tôi bắt đầu nói chuyện nhiều hơn, hay tâm sự với nhau. Nghe nói, cô ấy là nhân viên phòng kinh doanh, thế nên, cô ấy rất năng động và nói chuyện rất truyền cảm. Điều đặc biệt là, cô ấy không từ chối bất cứ cuộc trò chuyện hay hẹn cà phê nào từ phía tôi. Thế nên, tôi càng có niềm tin là cô ấy cũng dành tình cảm cho mình.

Được một thời gian thì tôi mạnh dạn tỏ tình với cô ấy với hi vọng, cô ấy sẽ nhận lời yêu của tôi. Tôi mang hoa hồng và socola tới tặng cô ấy. Cô ấy ngạc nhiên vô cùng, rồi tỏ vẻ rất ngại nói với tôi rằng cô ấy đã có người yêu rồi.


Tôi choáng váng vô cùng. Tôi không tin đó là sự thật, tôi gọi cô ấy ra ngoài nói chuyện riêng, van xin cô ấy đừng làm chuyện này. (ảnh minh họa)

Tôi bàng hoàng chưa hiểu chuyện gì, nếu có người yêu rồi tại sao cô ấy lại thân thiện với tôi như thế. Cô ấy bảo, có nhiều chuyện mà tôi chưa hiểu được, hi vọng sau này tôi sẽ hiểu. Cô ấy bảo xin lỗi tôi và đừng hiểu lầm về tình cảm cô ấy dành cho tôi. Cô ấy không muốn tôi phải buồn vì chuyện này và cũng đừng có nghĩ linh tinh, đừng giận dỗi. Cô ấy bảo, rồi một thời gian nữa tôi sẽ hiểu mọi chuyện.

Khi đó, tôi rất buồn nhưng sau một thời gian, tôi lại theo đuổi cô ấy, cứ đeo bám cô ấy tới tận công ty của bố tôi. Nhiều lần như vậy, tôi có hỏi thăm người trong công ty bố thì biết được, bố tôi đang có cảm tình với cô ấy và cô ấy cũng vậy. Mẹ tôi mất sớm nên bố muốn đi bước nữa, đó là người con gái bố chọn.

Tôi choáng váng vô cùng. Tôi không tin đó là sự thật, tôi gọi cô ấy ra ngoài nói chuyện riêng, van xin cô ấy đừng làm chuyện này. Vì điều đó sẽ không hay ho gì, với lại, sẽ khiến tôi khổ tâm vô cùng. Tôi bảo cô ấy, nên chọn cho mình một người đàn ông trẻ, chưa có gia đình, chứ đừng chọn người đã có vợ và con cái lớn như chúng tôi.


Khi đó, tôi rất buồn nhưng sau một thời gian, tôi lại theo đuổi cô ấy, cứ đeo bám cô ấy tới tận công ty của bố tôi. (Ảnh minh họa)

Cô ấy khóc và nói, đó là lựa chọn của cô ấy, dù có chút khó xử nhưng mong tôi hãy thông cảm và hiểu cho.

3 tháng sau, tôi nhận được tin ba sắp kết hôn và cô dâu chính là cô ấy. Bây giờ, tôi cảm thấy sợ hãi lắm, tôi không thể sống chung một nhà với người con gái tôi yêu, nhất là người khiến tôi chết mê, chết mệt. Tôi cảm thấy lo lắng vì chuyện này, nếu như, chúng tôi sống trong một nhà thì phải làm sao đây? Chẳng lẽ, tôi phải chuyển ra nơi khác sống chứ sống cảnh này thì làm sao được. Tôi chỉ có nước chui xuống đất cho đỡ xấu hổ nếu như chuyện này bại lộ. Chẳng may ba tôi mà biết chuyện này thì tôi còn mặt mũi nào nhìn ba?

Tương lai, tôi sẽ phải gọi người phụ nữ tôi yêu là mẹ, thế đấy, tình cảnh quá éo le nhưng đó là câu chuyện cay đắng của cuộc đời tôi và không biết, bao giờ tôi mới quên được người con gái ấy khi chúng tôi cứ sống chung một nhà?

Trai tân lấy vợ hơn 7 tuổi lại đã có chồng

Những vấn đề về hôn nhân gia đình, chuyện mẹ chồng nàng dâu, những tình huống trong đời sống quan hệ vợ chồng sẽ được chia sẻ trên EVA Tám hàng ngày.

Thất tình, không muốn yêu ai
Tôi còn nhớ như in cái cảm giác đau khổ khi bị người yêu nói lời chia tay. Đó thực sự là một kỉ niệm không thể nào quên được. Tôi cảm thấy mệt mỏi, chán nản vô cùng. Người đàn ông như tôi không ngờ lại có ngày rơi nước mắt vì một người phụ nữ. Bởi trước giờ, dù có chuyện đau khổ thế nào, tôi cũng không dễ dàng rơi nước mắt.

Thế nhưng đúng là, sau khi bị cô gái mình trọn lòng yêu thương phản bội, tôi cảm thấy buồn chán vô cùng. Tôi đau khổ nhận ra, sự chân thành của mình không níu giữ được trái tim người con gái đẹp, bởi cô ấy đẹp nên cô ấy sẵn sàng mở lòng với bất cứ người đàn ông nào, chỉ cần họ đảm bảo cuộc sống của cô ấy. Thời gian đó tôi mới hiểu, những ngày đầu yêu, cô ấy nào có như vậy. Tôi buồn khổ lắm, cảm thấy mệt mỏi vô cùng.

Chia tay người con gái tôi đã dẫn về nhà ra mắt, hơn 2 năm sau, tôi không yêu một ai vì cảm giác đau đớn của mối tình đầu. Bố mẹ tôi lo lắng vô cùng, vì tôi cũng đã đến tuổi lấy vợ, ông bà lại mong có cháu nội còn con trai thì chẳng thấy động tĩnh gì. Vì tôi quá mệt, quá lo, quá chán nản nên không muốn tiếp tục chuyện yêu đương gì hết. Thất bại một lần, tôi không còn tâm trí nào để yêu. Đàn ông như tôi, tôi đâu có vội như phụ nữ, bao giờ lấy chả được, chỉ là bố mẹ tôi mong ngóng quá thôi.


Chia tay người con gái tôi đã dẫn về nhà ra mắt, hơn 2 năm sau, tôi không yêu một ai vì cảm giác đau đớn của mối tình đầu. (ảnh minh họa)

Nhưng chỉ kéo dài được nửa năm thì bố mẹ và cả họ hàng tôi lại lôi cái chuyện vợ con ra nói. Lúc đó, tôi cũng cứ gật gù cho xong, tôi cũng nghĩ cái chuyện đó làm sao mà ép được, yêu thì mới cưới.

Thế rồi, thời gian sau đó, thật tình cờ tôi đã gặp một cô gái mới tuyển vào công ty tôi. Ban đầu, cô ấy hay hỏi han tôi về công việc vì là lính mới, thế nên, chúng tôi cảm thấy gần gũi nhau. Nói chuyện lâu rồi lại đến chuyện cà phê cà pháo, chúng tôi thấy gần gũi và cảm thấy như quen nhau từ lâu. Cô ấy cũng hồ hởi, vui vẻ. Sau này tôi mới biết, cô ấy đã chồng nhưng họ đã ly dị. Bây giờ thì lại biết, cô ấy hơn mình những 7 tuổi. Vì những ngày mới vào chúng tôi không hề hỏi tuổi nhau. Cô ấy thì hay lịch sự gọi tôi là anh vì là người mới vào, với lại, nhìn cô ấy phải trẻ hơn tôi đôi ba tuổi chứ tôi không hề nghĩ cô ấy lại nhiều tuổi như vậy.

Yêu người con gái hơn tuổi đã 1 đời chồng
Nhưng tôi mặc kệ, cái chuyện đó không làm tôi ngại cô ấy ngược lại, tôi càng muốn gần gũi cô ấy hơn, muốn được ở bên và chia sẻ với cô ấy. Chúng tôi đã có những cuộc trò chuyện rất vui, lâu dần, trái tim tôi rung động trước cô ấy. Đó là thời điểm tôi cảm thấy mình nhớ cô ấy mỗi khi cô ấy không nhắn tin hay gọi điện. Tôi cảm thấy thiếiu vắng thứ gì đó nếu như cô ấy không đi làm. Và khi biết tin cô ấy ốm, tôi lập tức phải đến nhà và tìm gặp cô ấy.

Thực sự, tôi cũng đã bị đau trong mối tình đầu nên với chuyện tình cảm, tôi có hơi cảnh giác. Tôi đã tìm hiểu rất kĩ về cô ấy, gia cảnh và mọi thứ, và tôi cũng đã rất yên tâm về chuyện này. Bởi vì, tôi đã biết cô ấy ở đâu, làm gì, học gì và hoàn cảnh thì đúng như những gì cô ấy nói với tôi.


Nhưng tôi mặc kệ, cái chuyện đó không làm tôi ngại cô ấy ngược lại, tôi càng muốn gần gũi cô ấy hơn, muốn được ở bên và chia sẻ với cô ấy. (ảnh minh họa)

Rồi tôi tỏ tình với cô ấy. Tôi cảm nhận đó là người con gái thật thà, tốt bụng và chắc chắn, cô ấy rất chân thành. Tôi hi vọng, cô ấy sẽ nhận lời yêu tôi. Khi tôi tỏ tình, cô ấy ôm mặt khóc nức nở và nói: “Em không nghĩ là lại có thể có được tình yêu của một người đàn ông chưa có vợ. Em cũng không bao giờ dám hi vọng vào chuyện gia đình nữa, vì em đã là người con gái có chồng”. Nghe cô ấy nói thực lòng tôi càng thương cô ấy, tôi đã ôm cô ấy vào lòng để sẻ chia và để cô ấy biết, tôi với cô ấy là thật lòng.

Tôi biết, khi tôi nói với gia đình chuyện mình yêu người con gái như thế, bố mẹ tôi sẽ phản đối kịch liệt. Không có chuyện mọi người trong nhà sẽ dễ dàng chấp nhận chuyện này.

Nhưng bây giờ, khi bố mẹ mong mỏi có con dâu như vậy, tôi chỉ có cách này. Hi vọng sự sốt ruột của bố mẹ sẽ khiến bố mẹ chấp nhận chuyện này dễ dàng hơn. Nhưng khi nói về chuyện dẫn cô ấy về ra mắt gia đình tôi, cô ấy sợ lắm, khóc sưng cả mắt vì tự ti, không dám đối mặt với người khác.

Bây giờ, tôi phải làm sao đây? Nếu như cô ấy cũng vậy, bố mẹ tôi lại không đồng ý nữa thì tôi phải làm cách nào để chứng minh tình cảm của mình dành cho cô ấy. Có lẽ, nếu bố mẹ có khước từ thì tôi cũng phải kiến quyết bảo vệ cô ấy. Nếu như bị tổn thương một lần nữa, tôi sợ cô ấy sẽ không còn niềm tin để sống nữa…

Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2014

Đừng bao giờ gọi điện lại cho người yêu cũ...

Cho dù sau khi chia tay với người yêu cũ, có lúc nhớ nhung, tò mò về cuộc sống của người ấy đến bao nhiêu, bạn cũng đừng bao giờ dại dột vì phút yếu mềm mà gọi điện liên lạc với người cũ.

Có rất nhiều lý do khiến những bạn gái không nên gọi cho người cũ. Có thể, những lần liên lạc này của bạn chỉ khiến bạn phải đau khổ và bẽ bàng thêm. Hoặc những cuộc gọi, tin nhắn không đầu không cuối này chúng có thể làm mối tình này một lần nữa lại dây dưa khó dứt.

1. Vì bản thân bạn sẽ cảm thấy không tự tin 

Khi đã chia tay tình cũ, bạn không nên một lúc nào đó gọi cho người ấy nữa. Vì chắc chắn, dù đột nhiên gọi lại cho người ta, bạn cũng sẽ phải cân nhắc và suy nghĩ rất nhiều. Nói chung, bạn sẽ cảm thấy không tự tin và tự nhiên để sẵn sàng một cuộc nói chuyện bình thường như trước đây 2 người chưa chia tay.

Thông thường, cảm giác của bạn khi gọi lại cho người cũ sẽ hay nấn ná, ngại ngần và rất lo sợ nếu bị từ chối. Vậy tại sao bạn lại phải cố gọi cho người ấy trong tâm trạng như vậy? 

2. Cuộc gọi của bạn có thể làm cho mọi việc tồi tệ hơn

Khi gọi cho người cũ, bạn sẽ dễ rơi vào cảm giác chạnh lòng hoặc tức giận. Hay thậm chí, trước những câu nói vô tình hay hữu ý của người ấy, bạn lại có thể cảm thấy bị tổn thương và cô đơn. Từ đó, khiến cho bạn kiểm soát tâm trạng không được tốt và có thể nổi đóa, khóc lóc hay lại cầu xin anh ta trở lại với bạn/cầu xin cho bạn trở lại mối quan hệ như trước đây của hai người.

Dù nửa kia có thái độ đồng ý hay không đồng ý quay lại với bạn hoặc vỗ về bạn thì trong cả hai trường hợp ấ́y, chúng thật sự không phải là những tình huống tốt. Chưa kể, người mới của bạn biết được, bạn vẫn liên lạc với người ấy sẽ thất vọng, buồn rầu và ghen tuông đến thế nào.


Người mới của bạn biết được, bạn vẫn liên lạc với người ấy sẽ thất vọng, buồn rầu và ghen tuông đến thế nào (Ảnh minh họa)

3. Chàng có thể không thèm trả lời bạn

Khi nhớ nhung hoặc tò mò về người cũ, bạn có thể vô thức gọi lại cho ấy. Song rất có thể bạn sẽ rơi vào trường hợp chàng sẽ không trả lời tin nhắn hay cuộc gọi của bạn cho dù biết bạn đang gọi.

Khi không thấy người cũ trả lời, lòng bạn sẽ có chút phân vân và đắn đo. Bạn sẽ ngồi đó và tự hỏi tại sao người ấy không gọi lại cho bạn? Rồi bạn sẽ nhìn vào điện thoại của mình thường xuyên để check xem có cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn nào từ người đ không.

Thực chất, đây là một hành động rất điên rồ và tốn thời gian vô ích của bạn. Bạn hãy tắt điện thoạicủa mình và quyết định rằng từ giờ trở đi, bạn có nhiều việc tốt hơn để làm thay vì ngồi tức giận hoặc vẫn có ý chờ đợi anh ta gọi cho bạn.

4. Chàng có thể trả lời bạn nhưng cũng chẳng đi đến đâu

Khi bạn gọi cho tình cũ, có thể nhiều người đàn ông vẫn sẽ sẵn sàng tiếp nhận điện thoại hay tin nhắn của bạn. Nhưng dù chàng có tiếp nhận kiểu xã giao hay vẫn vồn vã thân mật như xưa thì điều này cũng chẳng đi tới đâu ngay cả khi cuộc trò chuyện diễn ra tốt đẹp. 

Bởi thực tế, bạn chẳng thể mong có thể xây dựng lại mối quan hệ tốt đẹp với người ấy như chưa hề có rạn nứt, như chia hề có cuộc chia tay. Hoặc nếu xa hơn, bạn cũng đừng ảo tưởng 2 bạn sẽ quay lại với nhau như trước. Nói chung, những gì đã qua và người cũ, bạn nên cho vào quên lãng. Vì dây dưa qua lại sẽ chỉ lãng phí thêm thời gian và có thể nhận thêm sự buồn bực, đau khổ cho bạn mà thôi.

5. Chàng lại có thể đưa bạn "lên giường" một lần nữa

Sau khi bạn liên lạc trở lại với người ấy, người cũ và bạn có thể lại nối lại tình xưa trong hạnh phúc. Và mối quan hệ này lại có thể kết thúc một lần nữa ở "trên giường".

Điều này có thể khiến bạn hạnh phúc với người cũ trong một thời gian ngắn. Nhưng ngay sau đó, bạn sẽ thất vọng vì người cũ sẽ vẫn chứng nào tật ấy. Chẳng hạn như, chàng sẽ vẫn lừa dối bạn, không muốn kết hôn với bạn, không lắng nghe bạn, không dành thời gian cho bạn, không làm bạn cảm thấy hạnh phúc… 

6. Người cũ không phải là người duy nhất tuyệt vời

Có thể bạn nghĩ rằng, người cũ của bạn là người tuyệt vời và phù hợp với bạn nhất. Điều này khiến bạn tiếc nuối và tơ vương nên gọi lại cho người ấy.

Nhưng bạn biết đấy, có rất nhiều người đàn ông còn mạnh mẽ và tuyệt vời hơn thế. Tất nhiên, ở mặt nào đó họ sẽ vẫn có những điểm không hoàn hảo. Nhưng hãy biết mở lòng đón nhận và cho bản thân, cho những người đàn ông khác một cơ hội. Rồi hạnh phúc thực sự sẽ đến với bạn.

7. Nên tận dụng thời gian một mình để làm mới chính mình

Khi một mối quan hệ kết thúc, cá nhân bạn sẽ có rất nhiều thời gian rảnh rỗi. Thay vì lặng lẽ nằm nhà khóc lóc, hay cô đơn ra ngoài một mình, bạn hãy dành toàn bộ thời gian của mình vào những cuộc gặp gỡ bạn bè, làm những điều mình thích mà chưa có cơ hội làm, đi đâu đó bạn đã từng mong đến...

8 lý do các bạn gái không bao giờ nên gọi cho người cũ 2
Thay vì chăm chăm gọi cho người cũ và ngóng chờ tin nhắn đến trong điện thoại từ người ấy, bạn nên tận hưởng cuộc sống độc thân của chính mình (Ảnh minh họa)

Thời gian một mình này sẽ giúp bạn tự tìm hiểu chính con người mình, tìm ra cách để tự hàn gắn trái tim dễ bị tổn thương của bạn và biết yêu thương chính mình hơn. Chỉ từ đó bạn mới nhìn thấy và chấp nhận sự đổ vỡ để đánh giá lại cuộc sống của bạn. Khi ấy bạn sẽ trở thành người phụ nữ tự tin và biết hài lòng với bản thân.

8. Hãy tận hưởng một cuộc sống tuyệt vời 

Thay vì chăm chăm gọi cho người cũ và ngóng chờ tin nhắn đến trong điện thoại từ người ấy, bạn nên tận hưởng cuộc sống độc thân của chính mình. 

Khi tận hưởng cuộc sống, bạn mới thấy mình vẫn còn may mắn và hạnh phúc hơn nhiều người khác. Bạn sẽ biết cách làm cho bản thân trở nên xinh đẹp, hạnh phúc và hấp dẫn hơn.

Đây chính là chìa khóa để bạn trở thành người phụ nữ hoàn hảo và là bí quyết thu hút đối tác của bạn. Và một cuộc sống hạnh phúc sẽ bắt đầu đến với bạn rất gần
.

Thứ Năm, 20 tháng 2, 2014

Anh đi đi, cô ấy đợi.....

Gặp nhau giữa dòng người đông đúc khi chiếc xe của em đột nhiên hỏng giữa đường. Anh không thể làm ngơ dù ánh mắt của anh nói lên sự bối rối và lo lắng. Tạt vào lề đường, anh nói cô ấy đứng đội anh một chút và chạy tới giúp em. Cô ấy không hoài nghi vì nghĩ rằng anh đang giúp một người đi đường. Hành động của anh khiến cô ấy thêm tự hào về bạn trai mình. Nhưng nếu biết, em và anh không phải người đi đường mà là tình cũ, chắc hẳn cô ấy buồn lắm phải không anh? Đó là lí do mà anh sợ phải dừng lại giúp em.

Anh đi đi...cô ấy đợi...

Hãy quên em đi anh!

Đừng cố yêu chỉ để quên một người

Lãng quên tình yêu với anh

Sau khi chia tay, mọi người nói em cần phải quên anh nhanh chóng vì anh không xứng đáng với tình yêu đó. Anh không đau khổ nhiều như em và anh có người mới khi mà em vẫn còn chưa dứt nỗi đau tình cũ. Mọi người nói rằng anh quên quá nhanh. Nhưng em không nghĩ vậy. Trong tình yêu, việc người đó có xứng đáng với mình hay không chỉ chính mình mới biết. Đôi khi nhìn một cặp xứng đôi vừa lứa, mọi người có thể cho rằng họ cân xứng. Song hạnh phúc hay không, yêu nhiều tới đâu chỉ hai người họ cảm nhận. Vì thế em không muốn nhìn vào biểu hiện bên ngoài của anh để đánh giá anh.

Anh đi đi, cô ấy đợi... - 1

Em chưa tìm một người yêu mới cho mình là vì em chưa thấy một nửa phù hợp với mình. Điều đó không có nghĩa là em đang đau khổ. (Ảnh minh họa)

Em là người đã từng yêu anh, đã từng cùng anh trải qua mọi cảm xúc trong cuộc sống nên em biết rõ anh có xứng đáng để em yêu hay không. Người ta chia tay đâu có nghĩa là tình yêu ấy sai lầm. Có nhiều lí do để buộc chúng mình dừng lại nhưng sự tôn trọng dành cho nhau vẫn luôn có. Em cũng không nghĩ rằng anh phải đau khổ, phải vật vã mới là yêu em nhiều. Cũng không nghĩ rằng anh sẽ phải độc thân cho tới khi em tìm được người khác mới là tôn trọng tình yêu đã qua.

Cuộc sống này vẫn quay dù em và anh có còn là một cặp hay không. Và khi đã quyết định dừng lại thì chúng ta phải sống cho tương lai. Anh quên em nhanh và tìm được duyên mới điều đó là đáng mừng chứ không hề đáng trách. Em không muốn anh vì cuộc tình này mà mãi chìm đắm trong đau khổ. Điều đó đâu có ích gì phải không anh.

Em chưa tìm một người yêu mới cho mình là vì em chưa thấy một nửa phù hợp với mình. Điều đó không có nghĩa là em đang đau khổ. Đã qua rồi những cảm giác đó, em đã dần vui trở lại để chờ một ngày tình yêu lại ghé qua…

Anh gửi xe em vào một quán ven đường và bắt đầu lúng túng. Cô gái ấy chạy ra níu tay anh.

- Xong chưa anh? Anh quen chị ấy à?

Anh quên em nhanh và tìm được duyên mới điều đó là đáng mừng chứ không hề đáng trách. (Ảnh minh họa)

Mặt anh bắt đầu ửng đỏ. Em khẽ mỉm cười:

- Mình là một người bạn cũ thôi, không ngờ lại gặp lại như thế này. Cảm ơn bạn đã giúp mình nhé!

Cô gái hân hoan ra mặt và bước về phía trước:

- Nhanh lên anh ơi, muộn giờ chiếu phim rồi.

Anh đứng tần ngần nhìn em, em khẽ gật đầu nói nhỏ:

- Đi đi anh, cô ấy đợi, mình chia tay rồi mà…

Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014

Đầu Xuân Ra Phố




mở xuân với phố một mình
nhìn hoa khoe buổi bình minh lạ người
cỏ cây theo gởi nụ cười
đong đưa hương mị gối đời bóng quê
lỡ chung một thuở đi, về
mắt ngơ ngẩn đợi mãi mê với ngày
chút tình rụng xuống đầu vai
khát khao giọt nắng nuối dài nỗi vui
mười năm đậm nhạt mồ côi
gói đêm lưu lạc bồi hồi nghe xuân
người xa tiếc ngỏ mưa rừng
gọi ai bè bạn rưng rưng giọng buồn
gọi em tiếng lặng trong sương
con chim đang hót cuối đường thật xa

mạc phương đình

Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2014

Mơ Ước Mùa Xuân


bên bếp lửa, nồi bánh chưng còn đó
mùa xuân nào như những bóng mây xa
mấy mươi năm đời trôi qua mấy ngỏ
vẫn không nguôi nỗi nhớ một quê nhà

đêm lầm lũi giật mình trong giấc ngủ
tưởng quê hương về đợi dưới hàng cây
sao cứ mãi băn khoăn bao chuyện cũ
chút bình yên giấu kín một phương này

có phải Mẹ hay Cha trên nét khói
chiều tất niên thắp lại nén nhang buồn
dường như có thoảng  lời Cha Mẹ hỏi
gần hay xa ngày trở lại quê hương ?

nén đau đớn khóc thầm đời viễn xứ
nợ áo cơm ngưng đọng chút tình xuân
đâu mơ ước đời qua cơn mông dữ
bốn mươi năm đã đủ một xa... gần

mạc phương đình

Thứ Hai, 30 tháng 12, 2013

Bạn Cũ Trường Xưa



vài ba hôm nữa, sang năm mới
chợt thấy bâng khuâng nhớ bạn bè
nhớ đất Tam Kỳ mưa tháng Chạp
những con đường đất lấm chân quê
 
thương ngôi trường cũ, cây đa cũ
xa lắc thời gian tiếng gọi về
hàng phượng đã già theo bụi phấn
trơ cành lầm lũi dáng người đi
 
tên trường ngày trước ai bôi xoá
đám học trò xưa vẫn khắc ghi
kỷ niệm đầu đời luôn rực rỡ
đường xa mờ nhạt dấu kinh kỳ
 
bốn phương lạc bước chân trời lạ
bằng hữu mơ màng trong cỗ thi

mạc phương đình

Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

Mời Gọi Mùa Xuân


vào đi em, ly cà phê sắp nguội
thu chưa qua mùa đông đã về rồi
nắng chưa thức, ừ đêm còn ngái ngủ
quán lặng yên góc nhỏ một mình tôi
 
vào đi em, ly cà phê buổi sáng
những giọt buồn giọt nhớ gọi em đây
thu rất lạnh em còn chi bỡ ngỡ
góc hồn tôi hơi ấm vẫn hong đầy
 
bàn tay em ngập ngừng sau nắm cửa
chút mù sương hơi thở dấu đêm chờ
hỏi giấc ngủ có mềm câu hẹn ước
hay giật mình vất vả những dòng thơ
 
vào đi em, dẫu chút buồn cũng đủ
bóng thời gian xanh xám góc sân rêu
tôi vẫn đợi khoe chút tình chật hẹp
mùa xuân ơi thao thức biết bao điều..

mạc phương đình

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

Chiều

 

nghiêng áo mỏng, đẩy vào thu rụng lá
khép tà xưa, em nhón gót qua đường
vàng rất nhẹ khoe chiều trên bước nhỏ
lạnh vòng tay mê hoặc chút mù sương

mạc phương đình


Thứ Bảy, 7 tháng 12, 2013

Trên Đỉnh Mùa Xuân


người đi qua, mùa xuân đã nở
đoá thơ ngây khoác áo bình yên
xanh như ngọc trái sầu rụng xuống
để bàn tay vội vã trăm miền
 
nghe điệu nhớ vàng theo ánh nắng
con chim chuyền cất giọng trên cao
hương mai đẫm chút tình gió bụi
câu hát ru pha dấu nghẹn ngào
 
trên dốc đời mùa xuân đếm nhịp
còn cưu mang xa lạ một dòng
mây lơ lửng quay ngang ngõ cũ
nhắc nhớ gì một bước long đong
 
xin gói trọn niềm đau một thuở
mang đi theo vào đỉnh mùa xuân
gởi cho gió mịt mù nhân ảnh
người có nghe hoa cỏ thật gần .
 
mạc phương đình

Trên Đỉnh Mùa Xuân - Nhạc Hà Lan Phương giọng ca Nguyễn Hải - Thơ MPD

Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

Dòng Thơ Tiễn Bạn


*Tặng anh Lam Điền Nguyên Thử


điếng nghe tin bạn đã ra đi
lặng xuống mùa thu nỗi cấp kỳ
phôn gọi tuần rồi câu chuyện cũ
giọng cười rổn rảng dấu tư duy

mới hai năm trước bạn sang chơi
nhắc nhớ năm xưa thuở khóc cười
luống đậu vồng khoai kinh tế mới
hát ô sau trước lại xa người

bạn ở miền đông, ta miền tây
rủ nhau bỏ xứ mò sang đây
cùng chung nước Mỹ mà xa lắc
chén rượu chờ nhau một bữa say

lần đưa bạn viếng núi Kim Sơn
thắp nén nhang xưa tiễn nỗi buồn
khấn nguyện quê nhà qua cảnh khổ
mai cùng về dựng lại quê hương

ước vọng chưa thành, nay đã xa
mở hình ra ngó, tưởng hôm qua
thời gian như gió vừa qua cửa
gửi mấy dòng thơ, tiễn bạn ... già !

mạc phương đình