Những câu chuyện tình yêu, làm đẹp, chuyện giường chiếu, chuyện tình công sở, ngoại tình, kẻ thứ 3
Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013
Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013
Vòng Tay Mở
mùa xuân rồi nở trên cành biếc
nắng rủ đàn chim viễn xứ về
em thả nụ cười theo nỗi tiếc
thời gian gội tím những đam mê
tưởng mai về khoác một màu hoa
em níu ngày xưa ngỡ mặn mà
gọi những lời ru về với mẹ
gọi tình ngan ngát bóng mây xa
ta giấu bàn tay nhặt nụ cười
ngày về trôi giạt những buồn vui
môi xưa còn đọng câu tâm sự
thao thức tình nhau đủ ngậm ngùi
thôi đành giấu cả vòng tay mở
giấu nốt mùa xuân với nỗi buồn
sợi tóc nhuộm xanh lời bỡ ngỡ
hỏi thầm chưa nhạt nốt mùi hương.
mạc phương đình
nắng rủ đàn chim viễn xứ về
em thả nụ cười theo nỗi tiếc
thời gian gội tím những đam mê
tưởng mai về khoác một màu hoa
em níu ngày xưa ngỡ mặn mà
gọi những lời ru về với mẹ
gọi tình ngan ngát bóng mây xa
ta giấu bàn tay nhặt nụ cười
ngày về trôi giạt những buồn vui
môi xưa còn đọng câu tâm sự
thao thức tình nhau đủ ngậm ngùi
thôi đành giấu cả vòng tay mở
giấu nốt mùa xuân với nỗi buồn
sợi tóc nhuộm xanh lời bỡ ngỡ
hỏi thầm chưa nhạt nốt mùi hương.
mạc phương đình
Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013
Hẹn Nhau Mùa Xuân
em khoác vội mùa xuân về thắp nắng
chiều đi qua đôi má vẫn hương nồng
anh đứng đợi bên ngày xưa thầm lặng
một chút buồn thoáng nhẹ dấu hư không
đôi bàn tay, em từng trang vụng dại
lá thư xanh ươm nỗi nhớ về nhau
ngày tháng cũ theo gót đời mê mãi
nét môi xưa còn ấm nụ hôn đầu
hẹn mùa Xuân theo tuổi tròn năm mới
em quay đi mù bóng nhỏ đường dài
xa giọng hát ai ru người diệu vợi
dấu thời gian vùi trọn giấc mơ phai
đêm thức giấc chập chờn xanh mắt biếc
tạ ơn nhau chưa lỗi nhạc mùa xuân
dẫu bước lỡ vụng về ngày tưởng tiếc
mắt xưa còn thơm giọt lệ rưng rưng..
mạc phương đình
Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013
Vẽ Lại Một Thời
mùa chưa thôi lạnh, đêm về sớm
phố vội lên đèn như vội khuya
ngơ ngác vầng trăng giờ ngủ muộn
ta về bâng khuâng dòng thơ xưa
lạ lẫm thời gian những nhánh xa
ngày nào người tiễn người đi qua
bóng theo cây cỏ như mờ nhạt
buồn đọng rêu xanh một nếp nhà
nhắc thời vay mượn chung hò hẹn
níu giữ dòng thơ tuổi học trò
như tiếng còi tàu đêm bỡ ngỡ
đèn khuya khua dạng bước co ro
ta về theo vụng những lời thư
chẳng dối gian nhau buổi tạ từ
xa khuất một trời câu hỏi khó
để sầu quay quắt chút riêng tư
ta về không hẹn rồi đi biệt
cuộc sống xoay vần xa ngỏ em
rượu ngọt ngày nào pha giọt lệ
bềnh bồng nỗi nhớ lắng vào quên.
mạc phương đình
phố vội lên đèn như vội khuya
ngơ ngác vầng trăng giờ ngủ muộn
ta về bâng khuâng dòng thơ xưa
lạ lẫm thời gian những nhánh xa
ngày nào người tiễn người đi qua
bóng theo cây cỏ như mờ nhạt
buồn đọng rêu xanh một nếp nhà
nhắc thời vay mượn chung hò hẹn
níu giữ dòng thơ tuổi học trò
như tiếng còi tàu đêm bỡ ngỡ
đèn khuya khua dạng bước co ro
ta về theo vụng những lời thư
chẳng dối gian nhau buổi tạ từ
xa khuất một trời câu hỏi khó
để sầu quay quắt chút riêng tư
ta về không hẹn rồi đi biệt
cuộc sống xoay vần xa ngỏ em
rượu ngọt ngày nào pha giọt lệ
bềnh bồng nỗi nhớ lắng vào quên.
mạc phương đình
Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013
Hạt Nhớ
có bao người đêm nay về muộn ?
mưa nắng bào mòn gót nhỏ băn khoăn
cõng đời sống đôi vai mỏi mệt
vẫn miếng cơm manh áo nhọc nhằn
đêm nay mùa Xuân chừng như vừa lại
áo mỏng cuối đông còn chút lạnh lùng
em về ngỏ vắng đường hoa muộn
ngơ ngẩn bàn chân bước dửng dưng
mơ chuyện đêm xưa, nhớ nồi bánh tét
dáng mẹ hiền, manh áo mớí, tuổi thơ
cuối tháng chạp bập bùng bếp lửa
kẻ ở người đi, tháng đợi năm chờ
ôm mùa xuân dỗ đêm không ngủ
ta lang thang góc biển chân trời
trong tim hương cốm hay mùi rượu
hạt nhớ bay đầy chốn viễn khơi
mạc phương đình
Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013
Thôi Đành Ngày Cuối Năm
ngày rất vội người qua mòn con mắt
vệt son môi vai áo cũng phù du
em ngẫng mặt nhìn xa đời trong vắt
kỷ niệm xưa đâu gợn chút sương mù
ta về lại tìm em trong vũng nhớ
năm ngón tay khoe đủ búp thiên thần
chiều tháng chạp cành hoa chưa kịp nở
vài giọt sưong ru ngủ dưới bàn chân
bao nhiêu năm đói mòn thêm kỷ niệm
đêm chờ nhau nào đậm nụ môi hôn
thôi cúi xuống vẽ vời câu thánh thiện
em ngày xưa lay lắt giọng ca buồn
ngày cuối năm cầm nỗi sầu bóp vụn
ném ra đường cho gió thổi bay xa
dáng em về gót chân nào luống cuống
cốc rượu nào mang mùi sầu đi qua
thôi là em nụ tầm xuân bỡ ngỡ
bao nhiêu năm che chắn chút sầu xanh
em bỏ lại một chốn về nặng nợ
đếm thời gian thao thức cũng thôi đành.
mạc phương đình
vệt son môi vai áo cũng phù du
em ngẫng mặt nhìn xa đời trong vắt
kỷ niệm xưa đâu gợn chút sương mù
ta về lại tìm em trong vũng nhớ
năm ngón tay khoe đủ búp thiên thần
chiều tháng chạp cành hoa chưa kịp nở
vài giọt sưong ru ngủ dưới bàn chân
bao nhiêu năm đói mòn thêm kỷ niệm
đêm chờ nhau nào đậm nụ môi hôn
thôi cúi xuống vẽ vời câu thánh thiện
em ngày xưa lay lắt giọng ca buồn
ngày cuối năm cầm nỗi sầu bóp vụn
ném ra đường cho gió thổi bay xa
dáng em về gót chân nào luống cuống
cốc rượu nào mang mùi sầu đi qua
thôi là em nụ tầm xuân bỡ ngỡ
bao nhiêu năm che chắn chút sầu xanh
em bỏ lại một chốn về nặng nợ
đếm thời gian thao thức cũng thôi đành.
mạc phương đình
Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2013
Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013
Ngọn Sóng
vẫn một mình với ngày tháng vụn
chút sầu tư bỏ lại bên đời
bên kia sông núi trăng vừa rụng
rọi xuống tình nhau mộng có vơi !
vẫn nhiều lúc lòng như xa vắng
nhìn em qua đánh rớt nụ cười
ơ kìa đôi má thơm màu nắng
con mắt đen huyền một nét đuôi
em đi qua, gió chuồm mái tóc
sợi tóc nào quấn quýt môi xuân
vòng tay vừa mở như mời mọc
áo trắng đường xa chợt thấy gần
vẫn em qua cho mình thức giấc
dấu thời gian từng bước đi về
câu ca còn đọng từng cung bậc
ngọn sóng vào xưa thôi mãi mê
mạc phương đình
chút sầu tư bỏ lại bên đời
bên kia sông núi trăng vừa rụng
rọi xuống tình nhau mộng có vơi !
vẫn nhiều lúc lòng như xa vắng
nhìn em qua đánh rớt nụ cười
ơ kìa đôi má thơm màu nắng
con mắt đen huyền một nét đuôi
em đi qua, gió chuồm mái tóc
sợi tóc nào quấn quýt môi xuân
vòng tay vừa mở như mời mọc
áo trắng đường xa chợt thấy gần
vẫn em qua cho mình thức giấc
dấu thời gian từng bước đi về
câu ca còn đọng từng cung bậc
ngọn sóng vào xưa thôi mãi mê
mạc phương đình
Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013
CÁM ƠN
Cám ơn ngày, cuối năm thật đẹp
cho vòng tay ôm trọn thương yêu
heo may cơn gió vừa se lạnh
thổi ngát môi thơm xuống ngọn chiều
quen lạ bàn tay xưa thắp mộng
trả ai biêng biếc ngón xuân nồng
nghe trong xa lỗi vùng da thịt
một thoáng hư vô giữa sắc không
cám ơn tình quay nghiêng một nửa
chiều cuối năm thao thức hàng cây
đốt lên hơi ấm mùa đông cũ
tay thắp mùa xuân mượn bóng gầy
mạc phương đình
Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013
Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012
Em Đi..
Em đi, áo lạnh mặc mưa đông
đất ngủ hương rừng chưa nở bông
ngớ ngẩn hàng cây khoe áo mới
bên kia sương gió thổi se lòng,
em đi mang nước xuôi ra biển
dòng suối bình yên lạnh mấy sông
bến đợi hỏi người xưa có đợi ?
âm ba ngày tháng hoá vô cùng
em đi thay lá ngoài hiên nhạt
sầu ghép vào thơ nét thuỷ chung
câu hát ngày nào trong góc nhớ
vẫn còn vây quẩn bước long đong
em đi vàng nắng sân trường cũ
cánh phượng nhoè mưa một nét hồng
tiếng guốc khua chiều đau dấu mực
mùa xuân khoác áo gọi thu phong
em đi gót nhỏ buồn trang sách
trăng gởi sầu qua những liếp song
mười ngón tay mềm trong lặng lẽ
chờ ai khuya rụng lá ngô đồng.
mạc phương đình
đất ngủ hương rừng chưa nở bông
ngớ ngẩn hàng cây khoe áo mới
bên kia sương gió thổi se lòng,
em đi mang nước xuôi ra biển
dòng suối bình yên lạnh mấy sông
bến đợi hỏi người xưa có đợi ?
âm ba ngày tháng hoá vô cùng
em đi thay lá ngoài hiên nhạt
sầu ghép vào thơ nét thuỷ chung
câu hát ngày nào trong góc nhớ
vẫn còn vây quẩn bước long đong
em đi vàng nắng sân trường cũ
cánh phượng nhoè mưa một nét hồng
tiếng guốc khua chiều đau dấu mực
mùa xuân khoác áo gọi thu phong
em đi gót nhỏ buồn trang sách
trăng gởi sầu qua những liếp song
mười ngón tay mềm trong lặng lẽ
chờ ai khuya rụng lá ngô đồng.
mạc phương đình
Hình Bóng Quê Nhà
đầu vẫn gối lên tháng ngày mỏi mệt
chân bước đi, đường mấy nẻo vô cùng
mãi trong tim hình ảnh những dòng sông
những cụm núi nghiêng qua chiều nhạt nắng
tiếng chuông nhẹ khua trong miền tĩnh lặng
đàn chim về nhịp cánh vẽ trên cao
giải mây trôi lờ lững đến phương nào
chút ráng đỏ trải dài trên mặt nước
cánh đồng lúa sẫm màu xanh phía trước
mấy con đò lặng lẽ mái chèo xuôi
bên kia sông theo dấu vẽ chân trời
làng xóm cũ mờ mờ sương đã xuống
những dáng người in trên màu xanh ruộng
bóng hoàng hôn từ mặt đất tràn lên
gió đâu về thoang thoảng chút hương đêm
hương của lúa, mùi cỏ cây thôn dả.
mười mấy năm sao nơi này vẫn lạ
không nhìn đâu có dấu vết quê hương
vẫn nao nao trằn trọc những đêm trường
thao thức nhớ những mặn nồng cay đắng
trong tiềm thức mịt mù và thầm lặng
bóng quê nghèo vẫn mãi mãi in sâu.
mạc phương đình
Trăng Khuyết
buổi tối qua cầu, nhìn trăng ngã nón
dấu buồn xưa còn đọng lại trên sông
màu nhụ bạc trong tâm sâu đã loảng
có niềm đau khua nhẹ đủ se lòng.
trăng một thuở tan dòng từ tâm ảnh
người đi qua tìm ngưỡng mộ muộn màng
lời diễu cợt che mờ câu hành khất
lạnh lùng nào treo giữa chuyến đò ngang
vũng mực tàu sâu vô cùng thăm thẳm
mảnh trăng non xao xuyến bóng liêu trai
chút ánh sáng dịu dàng trong mê đắm
trải bâng khuâng lên mỏi mệt sông dài
trong hoài niệm dường hư vô tuyệt vọng
chiếc lưỡi liềm như dấu nối tuyệt vời
chút ánh sáng dẫu mong manh sợi chỉ
hành trình về dịu ngọt những hoa tươi
như chiếc lá treo trên đầu ngọn gió
mảnh trăng non gom ánh sáng cho mình
từ vũng tối âm thầm là nghị lực
để mai đầy rực rỡ dấu bình minh
mạc phương đình
Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012
Thoáng mắt xưa
chân qua phố lạnh đông người
tay ngoan nhặt một nụ cười vô âm
mấy mươi năm đọng tiếc thầm
môi xuân chưa vợi chút trầm hương xưa
muà đông gió gọi chân đùa
em đi quanh quẩn được thua với đời
gánh sầu anh quẩy còn vơi
mượn câu thơ muộn cõng vui về cùng
nắng đầu sông, mưa cuối sông
quê xưa biền biệt buồn chong lối nào
gọi nhau một thuở xanh xao
đường qua phố nhỏ thấp cao một mình
nửa đởi vấp vội lênh đênh
không em lặng tiếng gọi tình với khuya
mạc phương đình
Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012
Ngõ Mù Khơi
đêm cạn chữ, buồn vẽ tình lên giấy
màu thời gian thoắt trắng với nhân gian
pha một chút xanh xao cho thức dậy
ngày tháng đông xa xót nỗi cơ hàn
quê mình đó lầm xa nhưng gần gũi
một vòng quay, nhìn lại đắng lòng thêm
manh áo rách đau phận nghèo lầm lũi
bao gian nan trĩu nặng gót chân mềm
em đâu phải vụng về trong chọn lựa
phải nương nhau từ mở mắt chào đời
chút ấm áp quay lưng không mở cửa
dấu chân qua mòn mỏi ngõ mù khơi
mạc phương đình
màu thời gian thoắt trắng với nhân gian
pha một chút xanh xao cho thức dậy
ngày tháng đông xa xót nỗi cơ hàn
quê mình đó lầm xa nhưng gần gũi
một vòng quay, nhìn lại đắng lòng thêm
manh áo rách đau phận nghèo lầm lũi
bao gian nan trĩu nặng gót chân mềm
em đâu phải vụng về trong chọn lựa
phải nương nhau từ mở mắt chào đời
chút ấm áp quay lưng không mở cửa
dấu chân qua mòn mỏi ngõ mù khơi
mạc phương đình
Góc Chiều
buổi sáng, ly cà phê đắng nghét
trang thư em mang gió đông về
lệ trong chữ, giận hờn chia biệt
ngày đã trôi trong giấc ngủ mê
trưa chợt, tiếng cười ai khúc khích
nắng đong đưa từng nhịp chuông reo
bao nhiêu năm đã chừng xanh ngát
đọng chút hương xuân một góc chiều
em về, em đi anh đâu hay ?
trăng vẽ vời thêm một dáng mây
em bỏ đàng sau thời nhật nguyệt
cô đơn vung vải nét chân mày
xin giữ dùm anh một chút buồn
một đời không chờ bàn tay buông
trang thư em mang gió đông về
lệ trong chữ, giận hờn chia biệt
ngày đã trôi trong giấc ngủ mê
trưa chợt, tiếng cười ai khúc khích
nắng đong đưa từng nhịp chuông reo
bao nhiêu năm đã chừng xanh ngát
đọng chút hương xuân một góc chiều
em về, em đi anh đâu hay ?
trăng vẽ vời thêm một dáng mây
em bỏ đàng sau thời nhật nguyệt
cô đơn vung vải nét chân mày
xin giữ dùm anh một chút buồn
một đời không chờ bàn tay buông
mạc phương đình












