Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013

Đếm Từng Ngày






đọc thơ người, thấy thơ mình nhạt quá
biết làm sao ? chữ nghĩa bỏ đi rồi
em cũng bỏ những con đường kỷ niệm
ơi tháng ngày cũng nhạt bóng đời tôi

sáng thức giấc ly cà phê đắng nghét
điếu thuốc thơm xa lạ đã mười năm
ngồi với gió mùì hoa hồng thoang thoảng
đoá quỳnh nghiêng cúi xuống dáng âm thầm

ngày thứ bảy xe ngoài đường vắng vẻ
xe em đâu ? con số cộng mười ba
số xui thật sao tìm em chi vậy
để bây giờ em lặng lẽ đi xa

này buổi chiều sao nắng vàng đẹp thế
gợi cho mình vàng nắng bóng quê hương
chiều tháng 5 viết bài thơ về Mẹ
gợi nỗi đau thao thức thuở lên đư
ờng

ly cà phê sáng nay còn bỏ dở
em quay lưng chiếc muỗng cũng khoe buồn
khua nỗi nhớ tan hạt đường đáy cốc
ngày em xa dường như có mưa tuôn...

mạc phương đình

Một Góc Trời





Cơn mưa nhỏ đủ làm anh ướt áo
Một chút buồn vừa thấm ở trên vai
Mưa hay lệ ngày chia tay xóm đạo
Nặng vai anh qua những tháng năm dài

Em và mộng điếng hồn anh một thuở
Con đường xưa lầm lũi một phương về
Chút tơ tóc sao lòng đau bỡ ngỡ
Góc trời nào giấu biệt nỗi đam mê

mạc phương đình

Cám ơn nhà thơ MPĐ với bài “mưa” thật hay.  MN xin đáp lễ bằng bài thơ mới sáng tác

NHỚ THUỞ ẤY

Nhớ thuở ấy, em nhìn anh ngơ ngẩn
Nghe lạc lòng trong cặp mắt trong veo
Anh xa rồi, em vẫn mãi trông theo
Rồi tự hỏi, sao tình xa ..... còn nhớ?

Nhớ thuở ấy, tình anh, em trót nợ
Để đêm về, trong mộng, ngỡ tìm nhau
Rồi giận mình muôn kiếp, kẻ đến sau
Rồi hờn dỗi, áo anh nhàu dấu cũ

Nhớ thuở ấy, tìm anh trong giấc ngủ
Nghe tim mình ấp ủ mãi vần thơ
Trái tim yêu một thoáng hoá si khờ
Mơ em sẽ là bến bờ sau cuối

Nhớ thuở ấy, mình yêu không tiếc nuối
Rồi cuối cùng lánh mặt buổi chia tay
Rồi nhớ thương dâng cao ngút từng ngày
Rồi chợt hiểu, tình là mây bên gió.....

Nhớ thuở ấy, lời tình anh chưa ngỏ
Thần ái tình dương nỏ, bắn vào em
Xác lìa hồn, em hoá một cành sen
Bừng toả sáng giữa màu đen đêm tối

MINH NGA

Thứ Năm, 4 tháng 4, 2013

Trăng Về




trăng về với phố thật khuya
chút xanh xao nở sầu chia mấy đường
em mang theo chút vô thường
mong manh với nhịp mù sương gợn buồn
đàn trong quán nhỏ run run
cà phê từng giọt theo nguồn bỗng xa
bên nhau còn chút thật thà
ngẩng lên chợt thức lời ca gọi tình
giấu ngày một nỗi chông chênh
về qua nghe những lênh đênh phận người
môi xưa còn ấm nụ cười
mắt xưa lúng liếng màu vui thật đầy
em còn đợi chén cuồng say
ta còn mang đủ tháng ngày thương yêu
  
trăng về phố tưởng hoang liêu
nhát dao kỷ niệm xuống chiều an nhiên
tay ai rụng giọt ưu phiền
nghe đời nở muộn giữa miền hư không.

mạc phương đình

Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

Vòng Tay Mở


mùa xuân rồi nở trên cành biếc
nắng rủ đàn chim viễn xứ về
em thả nụ cười theo nỗi tiếc
thời gian gội tím những đam mê

tưởng mai về khoác một màu hoa
em níu ngày xưa ngỡ mặn mà
gọi những lời ru về với mẹ
gọi tình ngan ngát bóng mây xa

ta giấu bàn tay nhặt nụ cười
ngày về trôi giạt những buồn vui
môi xưa còn đọng câu tâm sự
thao thức tình nhau đủ ngậm ngùi

thôi đành giấu cả vòng tay mở
giấu nốt mùa xuân với nỗi buồn
sợi tóc nhuộm xanh lời bỡ ngỡ
hỏi thầm chưa nhạt nốt mùi hương.

mạc phương đình

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013

Hẹn Nhau Mùa Xuân



 















em khoác vội mùa xuân v thắp nắng
chiều đi qua đôi má vẫn hương nồng
anh đứng đợi bên ngày xưa thầm lặng
một chút buồn thoáng nhẹ dấu hư không

đôi bàn tay, em từng trang vụng dại
lá thư xanh ươm nỗi nhớ v nhau
ngày tháng cũ theo gót đời mê mãi
nét môi xưa còn ấm nụ hôn đầu

hẹn mùa Xuân theo tuổi tròn năm mới
em quay đi mù bóng nhđường dài
xa giọng hát ai ru người diệu vợi
dấu thời gian vùi trọn giấc mơ phai

đêm thức giấc chập chờn xanh mắt biếc
tơn nhau chưa lỗi nhạc mùa xuân
dẫu bước lỡ vụng về ngày tưởng tiếc
mắt xưa còn thơm giọt lệ rưng rưng..

mạc phương đình

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013

Vẽ Lại Một Thời


mùa chưa thôi lạnh, đêm về sớm
phố vội lên đèn như vội khuya
ngơ ngác vầng trăng giờ ngủ muộn
ta về bâng khuâng dòng thơ xưa

lạ lẫm thời gian những nhánh xa
ngày nào người tiễn người đi qua
bóng theo cây cỏ như mờ nhạt
buồn đọng rêu xanh một nếp nhà

nhắc thời vay mượn chung hò hẹn
níu giữ dòng thơ tuổi học trò
như tiếng còi tàu đêm bỡ ngỡ
đèn khuya khua dạng bước co ro

ta về theo vụng những lời thư
chẳng dối gian nhau buổi tạ từ
xa khuất một trời câu hỏi khó
để sầu quay quắt chút riêng tư

ta về không hẹn rồi đi biệt
cuộc sống xoay vần xa ngỏ em
rượu ngọt ngày nào pha giọt lệ
bềnh bồng nỗi nhớ lắng vào quên.

mạc phương đình

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013

Hạt Nhớ


có bao người đêm nay về muộn ?
mưa nắng bào mòn gót nhỏ băn khoăn
cõng đời sống đôi vai mỏi mệt
vẫn miếng cơm manh áo nhọc nhằn

đêm nay mùa Xuân chừng như vừa lại
áo mỏng cuối đông còn chút lạnh lùng
em về ngỏ vắng đường hoa muộn
ngơ ngẩn bàn chân bước dửng dưng

mơ chuyện đêm xưa, nhớ nồi bánh tét
dáng mẹ hiền, manh áo mớí, tuổi thơ
cuối tháng chạp bập bùng bếp lửa
kẻ ở người đi, tháng đợi năm chờ

ôm mùa xuân dỗ đêm không ngủ
ta lang thang góc biển chân trời
trong tim hương cốm hay mùi rượu
hạt nhớ bay đầy chốn viễn khơi

mạc phương đình