Thứ Sáu, 10 tháng 9, 2010

Những Ngăn Tim

 Từng đêm ta hỏi vào mơ mộng
em ở ngăn nào trong trái tim
dẫu biết rằng em đang ở đó
nhưng sao ta vẫn mãi đi tìm ?


Một ngăn tim dành cho cha mẹ
ngăn lớn hơn, nguồn cội Việt Nam
ôi Tổ quốc muôn đời rực rỡ
như theo dòng máu chảy ngàn năm


Một ngăn tim dành cho bè bạn
cho dẫu quen hay lạ một đời
trong bốn biển đậm tình nhân ái
lòng thương yêu như sóng trùng khơi


Em ở đó ngọt ngào tiếng gọi
như trăm năm hiện hữu đợi chờ
ngăn tim nhỏ, tình yêu tràn lấp
mãi kiếm tìm trong nỗi bơ vơ


Ta mãi để trong tim dấu hỏi
em về đâu một thuở ru tình
thời gian đang mở hay đang khép
một khoảng xa gần, một nhớ, quên !


mạc phương đình

Thứ Năm, 26 tháng 8, 2010

Đời Thường


những câu hỏi cho lòng thù hận ?
đã làm người sao chẳng yêu nhau
anh có lỗi,...em ơi đừng giận
giận nhau chi thêm bạc mái đầu

đời ngắn ngủi nương nhau mà sống
mang tình yêu đến với tha nhân
sống vì người tấm lòng mở rộng
ta thương người như ta thương thân

trong cuộc sống ai không lầm lỗi
dìu nhau qua gian khó nhọc nhằn
đốt ngọn đèn soi lên tăm tối
nhìn lỗi mình để biết ăn năn

người xưa dạy : bốn phương là bạn
là anh em, cùng kiếp con người
không giúp nổi ai qua hoạn nạn
thì tặng nhau dẫu một nụ cười

chút an ủi nâng người đứng dậy
xếp tị hiềm ganh ghét nhỏ nhen
mong người nhẹ gánh như mình vậy
gắng vượt lên trên những thấp hèn

tham sân si, đời thêm mệt mỏi
nuôi thuơng yêu tâm sẽ nhẹ nhàng
luôn tha thứ, ngọt ngào tiếng nói
hạnh phúc vào mở cửa thênh thang

mạc phương đình

Tiếng Xa

đêm chan dấu lạnh vào đông
gọi qua phương nắng tiếng bồng bềnh vui
hỏi sao thơ mãi ngậm ngùi
em khoe mưa gió mù phơi mấy ngày
tháng mòn đông đã về đây
bên kia con phố chiều xoay lại gần
đợi người nhắc với mùa xuân
tiếc chi vài bước ngại ngần dấu quen
tưởng đôi mắt rụng hoa đèn
từng con chữ sáng vừa lên ngập ngừng
tiếng em mềm ngọt rưng rưng
ngày đi khập khiểng giọng chừng đã xa


bâng khuâng với nỗi quê nhà
mười năm vời vợi buồn qua ngõ về

mạc phương đình

Đợi Chờ Em


em chập chờn đi, như ghềnh như thác
lòng ta buổi chiều, khô cằn sa mạc
một thoáng bâng khuâng, một chút đợi chờ...

em vẫn là thơ, từ trong hương gió
ta vẫn chờ em, con đường hoa cỏ
ta vẫn đợi em, nỗi sầu chưa ngỏ
ta vẫn chờ em, một lối đi, về...

em vẫn là trăng, năm nào soi bóng
thấm đẫm tình nhau, về lối hẹn xưa
những ngày tháng nào, tưởng đời cát bụi
dẫu không phôi pha, tình là giọt mưa

ta vẫn chờ em, thác ghềnh đâu ngại !
mây vẫn còn bay, đường vẫn thênh thang
ta vẫn đợi em, tháng ngày tê tái
về đâu về đâu, không chốn địa đàng

mạc phương đình

Thứ Sáu, 2 tháng 7, 2010

Chén Trà Xuân (bài họa của Hà Thượng Nhân)


Tuổi già không uống rượu
Mời nhau bát nước chè
Nước chè hương vị đậm
Bát ngát mối tình quê
Bạc đầu sao ở Mỹ ?
Xuân nghe lòng tái tê
Bát chè còn bốc khói
Thấy lạnh đôi bàn tay
Mà sao đôi khóe mắt
Có chút gì cay cay ?
Tưởng già không còn lệ
Lệ đong bát chè đầy
Nước chè ngày thuở nhỏ
Hương vị còn đâu đây
Ta là ta đấy nhỉ ?
Phương Đông mù mịt mây
Nước chè không phải rượu
Ta vẫn ngờ ta say.


Hà Thượng Nhân

Chén Trà Xuân


Ngày Xuân người uống rượu
ta ngồi uống nước chè
ấm chè xanh Tiên Phước
ngọt ngào mùi hương quê
đầu xuân nơi Bắc Mỹ
hơi lạnh còn tê tê
chén trà toả hơi nóng
ấm trong lòng bàn tay
bỗng dưng dào dạt nhớ
khoé mắt dường cay cay
chừng như có giọt lệ
rơi xuống chén trà đầy
vị trà pha nước mắt
tỏa mùi hương quanh đây
bạn bè giờ xa khuất
quê hương như bóng mây
cồn cào trong gan ruột
chén trà làm ta say.

mạc phương đình

Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2010

Phải chi

Phải chi

Thơ : Mạc Phương Đình
Nhạc : Anh Bằng
Hoà âm : Nguyễn Long Khánh
Tiếng hát : Tiểu Muội


Thứ Ba, 9 tháng 2, 2010

Mùa Xuân Ơi

Về Lại Cùng Xuân


Em bước vào ta từng bước nhẹ
mùa xuân quấn quít mở vòng tay
hương môi ngây ngất pha mùi rượu
đầu lưỡi tìm nhau lạc tháng ngày
viết nốt những dòng thơ buổi ấy
soi hồn vẽ lại bóng thơ ngây
hai mươi năm lẻ như ngàn dặm
ngàn dặm trong tim một bóng mây
ngẩng mặt rót tình qua khoé mắt
lệ mừng lệ xót trộn hương cay
dìu em buổi sáng vòng yêu dấu
uống trọn mùa xuân chưa đủ say
hương tóc tan vào từng nốt nhạc
lời ca em thoáng một trăng đầy
gối đêm thao thức riêng ai biết
ai gọi vào khuya sương khói bay
câu hỏi mịt mù em trước mặt
chiều mưa xe đỗ bóng hàng cây
cho nhau ngây ngất không nhìn lại
thôi nhé thời gian dấu thở dài

mạc phương đình

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2009

Đêm

nghe khuya, nhạn cuối chân mây
bay qua rụng tiếng gọi bầy xuống đêm
ngàn sao lặng rũ sương mềm
ngỡ con đom đóm mù thêm dặm dài
một đời vụng những tàn phai
gót chân lữ thứ tiếc hoài thời gian
tặng nhau một nửa tro tàn
chiêm bao bỏ lại nhân gian ngại ngần.

mạc phương đình

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2009

Qua Trường Cũ


ta đi tìm, những gì không thấy
bóng thời gian thoáng đã bay vèo
một khoảng đời thơ dại cũng trôi theo
mang tất cả vùi trong mồ kỷ niệm

gốc phượng già in dấu cười âu yếm
khoảng sân trường giọng sáo ngân nga
nắng trong veo soi rỡ búp tay ngà
đôi mắt ngọc nghiêng chiều khung cửa lớp

mái tóc thề buông ngàn bóng rợp
câu chia tay viết vụng ngàn hàng
khoé môi cười lời mượn cũng bâng khuâng
trang lưu bút nhoè thêm nhiều giọt lệ

ta đi tìm những điều không thể
nhưng thuở học trò âm ỷ trong tim
vẫn mang theo vị ngọt, chút êm đềm
mỗi khi chân qua trường cũ...

mạc phương đình

Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2009

LỜI RU NÀO ?


cả tháng dài, thơ buồn không ghé lại
bóng đèn đêm cũng mờ mịt cô đơn
ta ngồi với nỗi mình hiu hắt
em ra đi, thơ cũng giận hờn

câu lục bát chở tình em đi mất
tiếng ru nào khẻ động nhịp tim ta
có phải mẹ, hay em lặng lẽ
gieo lời ru qua mưa nắng quê nhà

dòng sông mẹ năm xưa, trong vắt
vẫn như trôi theo từng bước chân con
giọng ru ấm mang hồn thơ dại
thở vào trăng đêm khuyết, đêm tròn

dòng sông em, hoa lục bình nở tím
theo nhớ nhung biển rộng sông dài
ta còn giữa tháng ngày lận đận
đốt thơ tình nhuộm mái tóc sương phai.
mạc phương đình

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2009

Chén Rượu


người xưa uống rượu vui cùng bạn
ta bắt chước người, nhưng chẳng xong
rượu uống nhiều vào, đầu lạng quạng
chôn bao ấm ức kín trong lòng

buổi chiều bè bạn gặp nhau đây
rượu sẵn hiên nhà mặc tĩnh say
vài cốc, khơi chi câu chuyện cũ
cạn chai, nỗi sầu lên càng đầy

hỏi ai uống rượu để tìm quên
ta uống, mà nghe hồn lênh đênh
men rượu xốc bùng bao kỷ niệm
tháng ngày hư hao mà giật mình

chén rượu chờ ai giờ hợp cẩn
mù xa phía trước kiếp con người
say cho lảo đảo vòng mê mẫn
để giấu cùng xưa chút hỗ ngươi

mạc phương đình

Thứ Hai, 9 tháng 11, 2009

Ta Và Biển


Ta phẳng lặng, hiền hoà và hung dữ
lòng mênh mông sâu cạn cũng vô chừng
dẫu trong vắt vẫn chôn vùi, dấu kín
thoảng dịu dàng pha một chút dửng dưng

Mượn của gió lời thì thầm lau lách
bóng trăng soi như dấu lửa ngàn xa
thuyền em nhỏ bỗng trôi vào cổ tích
chút vỗ về đau đớn cũng thăng hoa

Ta gào thét khi nỗi buồn thức giấc
sóng dâng lên doạ dẫm cả trời cao
em có đến đừng mang niềm cảm xúc
giọt nước trong mặn ngọt vị hoa nào

Những khe suối góp về ta giàu có
em qua sông mà ngỡ chốn ao hồ
xin đừng trách một chốn đời bỏ ngỏ
lời cho người nước mắt đã hong khô

mạc phương đình

Con Đường

xin một lần câu hỏi
ngọn cỏ với vầng trăng
phía sau ngàn kỷ niệm
xa xôi cùng bâng khuâng

thức ngủ trong đời sống
câu chào vẫn trôi đi
bập bềnh như khát vọng
ngày tháng đầy chia ly

xin một lần sầu muộn
cho nhau đủ một đời
mắt nhìn còn luống cuống
tìm nhau nghe hụt hơi

dòng sông qua cửa hẹp
ngăn chia con đường dài
người đi về vô định
luống thời gian tàn phai

nghe từ tâm vô lượng
câu chào giữa bạn bè
một đời trong bão chướng
mang dấu tình nghiêng che

mạc phương đình