Thứ Hai, 16 tháng 2, 2009

Hương Tóc

ta nghiêng đầu hôn em, mái tóc
hương tóc mùa xuân thơm nắng ngọt ngào
chút xao xuyến bâng khuâng bắt gặp
tưởng như vừa một thoáng chiêm bao

bàn tay nhỏ tìm nhau, tuổi muộn
bóng thời gian trở xám trên vai
từng sợi nhớ chìm sâu nơi đó
em có nghe sợi tóc thở dài

bao nhiêu năm cuối trời quên lãng
hương tóc em đánh thức buổi chiều
ta cúi xuống nồng nàn mê muội
con đường về lỗi bước chân xiêu.

mạc phương đình

Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2009

BÓNG MÂY


có những nỗi buồn không hiểu được
bỗng tìm về, trong những đêm mưa
bâng khuâng thao thức nghe cơn gió
rụng nốt cành xuân qua ngõ xưa

thì thôi đừng bận lòng xa vắng
chôn nốt cuồng quay với khát khao
cứ để cho người mang tĩnh lặng
ngỡ mình đau một thoáng chiêm bao

có những niềm riêng như vết mực
tan theo từng kỷ niệm xa xăm
người đi nhón gót trong tiềm thức
tưởng xóa thời gian lạnh chỗ nằm

lối nào hiu quạnh đường quen cũ
thầm tiếc mà chi những bước qua
hương cỏ trôi về nương cổ thụ
tháng ngày mang bóng nhớ đi xa

thì thôi còn lại chút hoang mang
trót gửi mùa xưa cộng lá vàng
người dẫu không tìm mưa đã lặng
lời ru còn nợ bóng mây ngàn

mạc phương đình

Thứ Năm, 22 tháng 1, 2009

GIỮ MỘT DÒNG THƠ


như cơn gió, trôi theo dòng biển
biển mênh mông ngàn lối về đâu
bao nhiêu ngả rẻ trong đời tạm
chất chứa riêng tư một nỗi sầu
người đã cho người không tiếc nhớ
vỗ về thao thức những đêm sâu
ngẩn ngơ tiếng gọi thầm như sóng
mở lại ngàn trang kỷ niệm đầu
ngào ngạt hương bay trong giấc ngủ
còn ai nuôi nấng chút tình nhau

như vạt nắng cuối chiều ngã xuống
rọi lên đời một chút hư vô
mảnh đau đớn chìm vào thơ dại
đẩy hoang mang theo bước hải hồ
dòng nước chảy về qua biển rộng
để cuối nguồn đau một ươc mơ
tưởng mòn dấu quê hương bỏ lại
vẫn là đây bến đợi sông chờ
đâu ngang dọc một thời còn mất
xin rót vào xanh biếc suối thơ.

mạc phương đình

Thứ Tư, 7 tháng 1, 2009

CHIỀU CUỐI NĂM

Buối sáng lạnh đẫm mùa đông phía trước
con chim nào cất giọng sớm trên cây
tiếng hót lạ từng hồi như thúc giục
vẫn mù sương mờ đọng gối trưa ngày

Đầu con dốc, xe đi về đèn sáng
những khóm hoa cúi mặt giải ven đường
ta ngồi đó ngóng mùa xuân trở lại
trang thư dài đầy nước mắt quê hương

Những mong đợi đủ cho mình ray rứt
ngày chia xa không hẹn lúc quay về
nhưng mỗi bước lòng vẫn còn quay lại
mỗi mùa đi như ngầy ngật cơn mê

Chiều cuối năm chẳng có gì xa lạ
tiếng con chim buổi sáng đọng trong lòng
tia nắng nhỏ như ánh đèn trên dốc
rọi xuống đời hoa nở dấu long đong

Trang thư cũ đã hồi âm tuần trước
quà gửi rồi sao chẳng hết bâng khuâng
như còn nợ một chút buồn se thắt
trong mùa xuân chờ đợi đã bao lần

mạc phương đình

Thứ Ba, 6 tháng 1, 2009

Tiếng Thầm

thôi đừng gửi nắng sang mây
mùa xuân thắp lại những ngày bình yên
nụ thơ giấu lúm đồng tiền
còn câu quan họ láng giềng bỏ quên
trót vui thôi chẳng bắt đền
lắng nghe đêm muộn nở lên nụ cười
hỏi ngày xa cũng mấy mươi
ngõ xanh biền biệt sợ người đến thăm
tháng ngày lỡ bỏ đăm đăm
mỏi mê gối đợi tiếng thầm đưa nhau

thơ ngây vụng buổi tình đầu
buồn chi rụng lệch tóc sầu trên vai.


mạc phương đình

Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2008

Chút lửa Yêu thương - thơ MPD Hồng Vân ngâm

Get this widget | Track details | eSnips Social DNA

Tắm Lại Dòng Sông Xưa

có lẽ dòng sông giật mình thức giấc
ngày ta về, gặp lại năm xưa
xanh ấu thơ, lòng mưa nắng vui đùa
chia dòng nước hiền hoà êm mát,

nắng rọi xuống quê hương xanh ngát
tuổi thơ ơi giờ phiêu bạt về đâu ?
nước vẫn trôi thầm lặng dưới chân cầu
bè bạn cũ phương trời biền biệt

như tiếng nói dịu dàng, tha thiết
hàng dương xanh ru điệu gió lao xao
người em xuân vui hàng xóm năm nào
chừng bỏ lại cả mùa thu lặng lẽ

ta về cùng dòng sông thuở bé
uống ngọt ngào kỷ niệm ngày xanh
màu thời gian còn thấm đẫm ân tình
câu hát mẹ, lời ru cha văng vẳng

tắm lại một dòng, ơn sâu nghĩa nặng
bờ yêu thương mòn dấu đi về
ngụp xuống đời từng ngụm sông quê
lòng thơm ngát tình yêu, cuộc sống.

mạc phương đình

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2008

Bóng Nhỏ


Em về bỏ lại trăng năm cũ
nửa cốc cà phê, một nửa đêm
mòn gót mười năm khuya tịch mịch
giọt sương pha giọt lệ bên thềm

bao mùa chia biệt, sầu hiu hắt
một gánh cô đơn cõng xuống đời
rao bán với niềm đau bỡ ngỡ
đường dài bóng nhỏ cũng buông trôi

vẫn tưởng trăm năm không gặp lại
nghìn trùng dấu cũ bước song song
xa xôi người vẫn đi muôn dặm
để ướt chùng thêm một tấc lòng

Em về như thể mưa ngoài giậu
con dế thềm hoang cất giọng buồn
không phải chia ly, không tiễn biệt
ai người thao thức với đêm sương

mạc phương đình

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2008

Lặng Thầm


Em nhón gót vào ta chiều muộn
vẫn hương đầy mê thuở tròn trăng
sâu trong mắt bóng đời thao thức
vòng tay ôm không một ngại ngần

bóng du mục đếm từng lá chết
hỏi rong rêu bao tuổi xuân nồng
em có phải thời gian đã lỗi
mang dấu buồn tìm lại hư không !

chưa rụng hết màu trăng áo gấm
nụ môi hồng khép mở phân vân
ngày xưa còn đó, đêm sương lạnh
hoa bướm về quanh đã mấy lần
em nhón gót quay vòng sinh tử
nghĩ về nhau đâu có muộn màng
chút thầm lặng bỗng thành xa lắc
suối tóc nào chảy xuống thênh thang

mạc phương đình

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2008

Em Có Về


Con đường ấy vẫn còn in dấu
bước chân em gõ nhịp ngày nào
buổi mai anh đón, em chưa thức
gió nhẹ lên đầy, nắng đã cao

Đường xa em ghé, em như mộng
anh tưởng chừng như quen đã lâu
chưa gặp mà sao hồn bối rối
xôn xao dịu ngọt chút hương đầu

Nghiêng vai em đứng trước hiên nhà
còn đó hình em bên khóm hoa
đôi mắt nhìn anh hay ống kính ?
mùa xuân bàng bạc bóng em qua

Em có về không, quỳnh đã nở
mùa trăng lạc xứ cũng bâng khuâng
nghe đâu mưa gió bên trời ấy
thao thức đường xa gọi mấy lần.

mạc phương đình

Một Chút


một góc bạn một góc tình xa vắng
mùa thu đi sầu ở lại bên đời
nắng cuối mùa vương chút bụi mù khơi
mang nỗi nhớ rót theo dòng kỷ niệm


một thao thức để bóng đời trang điểm

dẫu kiêu sa không lắng nổi giật mình
đêm gối đầu nghe trăng gọi lênh đênh
thôi mòn gót ngỡ ngàng như nguyệt tận


một bỏ ngỏ theo dấu mình thơ thẩn

bao nhiêu năm qua ngàn dặm sông hồ

gió mùa đông mời gọi dáng thu khô

tan tác cả những hẹn hò không đợi

một dấu vết rơi xuống từ lầm lỗi
cho trăm năm ai trăn trở một mình


mạc phương đình

Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2008

Lời Cám Ơn


xin cám ơn nỗi buồn vừa chín đỏ
không dìm ta xuống hố thẳm mệt nhoài
em vẫn đứng bên đời, ngẫng mặt
ta giật mình quay quắt bóng gương soi


không nước mắt chút rưng rưng cũng lặng
trong tận cùng nỗi tiếc bỗng tan hoang
em không nói bằng đôi tay lạnh giá
nghe sương đêm rụng xuống ngàn hàng


xin cám ơn nỗi buồn xanh ngắt
bóng thời gian thăm thẳm khoé môi nào
ta vẫn tựa một mình trên nỗi nhớ
bước chân này dĩ vãng mãi xôn xao


chén rượu đắng không đành câu chia biệt
những bến đời em nào khóc cô đơn
ngõ thao thức ai về đau giấc ngủ
mùa xuân trôi mất dấu thiên đường


xin cám ơn những câu thơ viết dở
không gửi cho người chia nỗi tàn phai
vung cây bút thở cùng cây cỏ
mấy mươi năm chừng như giấc mộng dài

mạc phương đình

Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2008

Cám ơn bạn bè

(tặng tác giả Vượt Dốc)
Em ở nơi này anh biết không
Bốn mùa em sợ mỗi mùa đông
Hận ai chia cách và ly biệt
Gió bấc về qua lạnh cả lòng !
TTK (Houston)
I am here, do you know?
Four seasons I fear most the winter
Hatred someone who separates and separates
Northern wind back makes all my heart cold.

RGC 21-11-2008 (96.0)
Tín Hữu Chu

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2008

VƯỢT DỐC

Tôi về leo dốc thời thơ ấu
con dốc ngày xưa tưởng rất cao
năm tháng bào mòn trong trí nhớ
giờ đây còn lại chút xôn xao

bên kia bờ giậu căn nhà cũ
với những hàng cau đứng lặng im
lạch suối trong veo con cá lội
người qua cây lá cũng vô tình

này láng giềng ơi sao lặng lẽ
tôi về leo dốc ghé thăm em
dốc đời gian khó tôi qua được
sao vẫn không nguôi chuyện chúng mình

em bỏ quê hương, tôi cũng vậy
mỗi người lưu lạc mỗi phương xa
thương quê về lại nhưng không gặp
chẳng biết người đi có nhớ nhà

mạc phương đình
SURPASS THE SLOPE

I come back to climb on the child slope.
The wall is very high of the ancient slope.
The time worn out in my memory
Now it remains something in tumult

The other side of the hedge is my ancient house.
There are areca lines standing silent.
Canal and stream water is clear with a fish swim.
The man passes by the vegetation is also indifferent

Oh, why the neighborhood is so desolate
I come back to climb up the slope to visit you
The life slope is difficult for me to surpass
Why do I still bother our love story

You left the country, so do I
Each of us drifts in afar direction
Back to the country but I do not meet
I do not know the traveler still misses home.

RGC 21-11-2008 (83.6)
Tin Hưu Chu

Thứ Ba, 4 tháng 11, 2008

GIÃ TỪ THUỐC LÁ


sáng thức giấc thơm em, ngọn khói
hương đầu ngày quyện góc cà phê
nhiều năm không hỏi ai lầm lỗi
vẫn gọi đời nhau một chỗ về

chút khói chút hương sao nặng nợ
ru hồn ngọt lịm những đam mê
vắng em một nửa hồn ta mất
một nửa hồn ta bỗng vụng về

chữ nghĩa theo em đi mất dấu
để buồn chia với nỗi thương quê
ngày xưa em đến không hò hẹn
chia biệt bây giờ mắt đỏ hoe

ừ nhỉ, đừng pha men rượu đắng
cho hương say khói đậm câu thề
em đi để cốc cà phê nhạt
dẫu nhạt thôi đành những tái tê.

mạc phương đình

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2008

Mười Năm Gặp Lại


ủa sao lạ, mười năm chia biệt
chừ gặp nhau chẳng thấy ngỡ ngàng
có thể đường xa còn mải miết
dấu tình lắng xuống giữa thênh thang

mười năm không hẹn, thôi quay quắt
yêu dấu chìm sâu một vết thương
nỗi nhớ dịu dàng nào giấu mặt
lặng thầm buộc chặt sợi tơ vương

mười năm không gặp sao gần gũi
cứ tưởng chưa bao giờ cách xa
không chút giận hờn không tiếc nuối
mười năm mà ngỡ như hôm qua

có phải mười năm trong biển cạn
tình sâu vẫn dành trọn riêng em
mười năm yêu dấu còn lai láng
uống mãi không vơi nỗi khát thèm

gặp lại mười năm không bỡ ngỡ
yêu em, tình vẫn giữ trăm năm
thơm tho dịu ngọt từng hơi thở
ta vẫn dành em một chỗ nằm.

mạc phương đình

Thư Em


thư em chợt báo Thu về
có trăng tháng tám theo quê dỗ dành
tưởng chừng tóc mới vừa xanh
đèn hoa sáng rở soi quanh hiên nhà
ngồi đây nhìn bóng Hè qua
đợi Thu như một thời xa dịu dàng
mỏi đời chân nợ lang thang
vẫn mơ mộng với trăng vàng giữa Thu
nặng lòng theo chút sầu tư
xa nghe hương đọng tờ thư em buồn
sau lưng chớp biển mưa nguồn
còn in dấu vết yêu thương thuở nào
đâu cần mơ giữa chiêm bao
mãi Thu tháng Tám mở vào ngỏ trăng
sâu từ trong nỗi băn khoăn
tháng năm hờ hững rụng dần nỗi vui
thư em, một chút ngậm ngùi...

mạc phương đình